tôi rảo bước về định mệnh

biển động kinh không ngớt
nóc nhà thờ hoảng hốt túa âm thanh
thiên hạ truy đuổi nhau
để mình khỏi lẩn lút
tôi làm con én cuối cùng trễ chuyến nam du
trên bức tượng đồng dững dưng mùa lạnh tới

chiếc cầu thang mải miết
không dẫn đến nơi nào
cỏ mọn hoa hèn phải cháy rụi
cây ăn trái cần rộng đất đai
tôi mang khắp hình hài những vết bỏng
đi suốt hoàng hôn không hỏi chào ai

tôi chọn nơi nhiều đau khổ làm quê hương
nhưng chẳng nhận đồng bào bất cứ kẻ nào
tôi điềm chỉ tôi trước Thượng Đế
nó cũng là do-thái đen
với dấu chàm nguyền rủa trên hồn không gột được
và tôi xử tử tôi

giữa ngõ tắt đưa về định mệnh

 

Tô Thùy Yên

Nguồn: Tuyển Tập Thơ, 1994

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up