Nhớ Cao Hồng Hạnh

Mai kia mốt nọ, anh về chơi
Vườn ủ đêm dư, nắng mật ngời.
Thơ ấu, dậy đi, mừng dụi mắt,
Cùng anh chạy nhảy tiếp thời vui.

Ăn trái chín cây mùa hạ trước,
Thấy nhành ớt động bóng chim quen,
Hỏi em, em lấy chồng xa xứ,
Hỏi bạn, bạn lìa quê bặt tin.

Thời gian đứt quãng dài vô định
Như sợi dây diều băng mất tăm.
Lòng anh thảng thốt, sông chao sóng,
Kỷ niệm buông tay rú ngất chìm.

Ai ngắt giùm anh cây cỏ sướt,
Làm đôi gà đá, đá ăn cười.
Mùa hè đi khuất kêu không lại.
Bãi mía điêu tàn gốc cháy thui.

Trời cao mỏi mắt, chòm mây bạc,
Thăm thẳm trưa, thời gian chết xanh.
Ngoài quãng chói chang hư ảo múa,
Dường như ai gọi ấu danh anh.

Hàng cây đứng bóng ôm tròn gốc.
Đất ẩm vương hương, cỏ trở màu.
Ai cúi soi mương rong khỏa mặt,
Thấy hồn mùa cũ đọng xanh xao.

Còn đợi cây mưa lớn bất thần,
Ấu thơ, mừng nhá, chạy la rân,
Đá bong bóng nước, con vui vỡ.
Mưa tạnh, ngồi nghe tuổi hạ tàn.

Ve kêu như biển lâng lâng dậy
Xô giạt hồn anh mộng chập chờn
Ngủ chín giấc chiều trên xác lá,
Tàn măng âu yếm đắp thân đơn.

Mênh mang lưu thủy trường trăng lạnh.
Con chó tung tăng giỡn bóng mình.
Mương nước rì rào sao sáng thở.
Đài hoa sương nạm hạt lân tinh.

Đây rồi, chú dế giang hồ ấy
Vẫn hát say sưa dưới cỏ buồn,
Nghe tiếng chân người, chợt nín lặng…
Cô tịch bưng ồn như máu tuôn.

Thấp thoáng ánh đèn rây lưới lá.
Đàn ai lên cổ khúc hoài lang.
Tình ơi, ta hát thầm theo nhạc,
Lời nhớ, lời quên, dạ xốn xang.

Đêm lịm chầy khuya, trăng nhợt sương.
Liễu đi đâu tóc xõa canh trường?
Con chim lạc bạn kêu trời rộng,
Hồn chết trôi miền dạ lý hương.

Nằm đây phủ sáng hằng hà sao,
Nghe thủy triều lui bậc bậc sầu,
Nghe tiếng mỏ chùa khô khốc khóc
U minh ngày tháng, bóng lao đao.

Cát bụi đã đành thân tấm mẳn
Thì danh với phận kể mà chi.
Cảm thương con cá thia thia bại
Có sót huy hoàng cũng xếp vi.

Cọc xu thảy hết ra ngoài mức.
Đồng cái thua buồn cũng liệng sông.
Tím hận một đời tay cứng vụng,
Chơi cầu âu cả cái tâm ngông.

Em có tìm không mùa hạ trước?
Chiếc vành xưa đánh lạc về đâu?
Đám tranh thuở ấy cao là vậy,
Vành lạc, chân không, ngại bước vào…

Cây cỗi càng sưng vết chặt lồi.
Chờ nhau cho đáng kiếp chờ thôi.
Tuổi già gom lại bao thương tưởng
Như cuối vườn chiều mót củi rơi.

Tô Thùy Yên

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minesota, 1995
 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up