Đa Tình Hoàn là cuốn số 4 trong bộ Thất Chủng Vũ Khí hệ liệt.

Kim Ty giáp hộ thân là một thứ tơ mềm luyện bằng chất kim thuộc hiếm có, bện vào nhau thành tấm áo.
Hiện tại cái áo giáp hộ thân ấy đã nằm trên người Tiêu Thiếu Anh, y cảm thấy nóng nực lắm, không dễ chịu tí nào, nhịn không nổi cười nói :
– Đây quả thật là thứ bảo vật trị giá liên thành, thảo nào mà ngươi không nỡ cởi nó ra.
Vương Đồng xanh lè nét mặt, hình như không nghe gì cả.
Bà chủ quán đang rót rượu cho y, bà ta nhoẻn miệng cười nói :
– Nhưng bảo vật có quý giá đến đâu, cũng không quý bằng sinh mạng của mình, ông nói có đúng vậy không?
Rượu vừa rót đầy, Vương Đồng lập tức uống một hơi cạn ly.
Hiện tại hình như y rất muốn uống say.
Tiêu Thiếu Anh cười lớn, nói :
– Túy giải thiên sầu, tha xứ bất kham lưu (say quên được ngày sầu, nơi khác không thèm lại). Nếu ngươi uống say một lần rồi, không chừng cũng sẽ giống ta, biến thành con quỷ rượu.
Bà chủ quán cười thật quyến rũ, dịu dàng nói :
– Ở trong quan tài ngộp thở cả nửa ngày, các ngươi nên uống thêm vài ly.
Vương Đồng bỗng hỏi :
– Bà cũng đã biết ta là ai từ lâu?
Bà chủ quán nói :
– Tôi có nghe y nói tới.
Vương Đồng hỏi :
– Bà cũng có nghe tới Thương Hương đường?
Bà chủ quán nói :
– Dĩ nhiên.
Vương Đồng nói :
– Thương Hương đường có thủ đoạn đối phó kẻ thù ra sao, bà có biết không?
Bà chủ quán nói :
– Tôi biết.
Vương Đồng nói :
– Nhưng bà vẫn cứ dám trợ lực với y đối phó ta?
Bà chủ quán thở ra nói :
– Gã này trước sau, đã nằm ỳ nơi đây uống ba ngàn lượng bạc tiền rượu, nếu tôi không giúp y một tay, tiền rượu này phải đợi đến hôm nào mới thanh toán xong, huống gì …
Vương Đồng lạnh lùng nói :
– Huống gì y còn ngủ chung với bà!
Bà chủ quán đỏ mặt, lại thở nhẹ ra một hơi nói :
– Tôi vốn là không bằng lòng, nhưng y … y mạnh hơn tôi.
Vương Đồng nhìn nhìn bà ta, rồi lại nhìn Tiêu Thiếu Anh, y bỗng cười lớn.
Tiêu Thiếu Anh thộn mặt ra.
Trước giờ y không thể ngờ được người này có thể cười lớn như vậy.
Vương Đồng cười lớn một hồi, vỗ vỗ vào vai y nói :
– Xem ra ngươi quả thật thiếu tiền xài, mà cũng là tay trùm hiếu sắc.
Tiêu Thiếu Anh cũng bật cười :
– Ta nói những lời ấy là nói thật đấy chứ.
Vương Đồng nói :
– Cát lão gia tử nhất định sẽ thích hạng người như ngươi.
Tiêu Thiếu Anh mừng rỡ :
– Thật không?
Vương Đồng gật gật đầu, hạ giọng nói :
– Bởi vì chính ông ta cũng là một tay tửu sắc.
Rượu rót đầy, rồi uống cạn, lại rót đầy, hình như y cũng có vẻ đã say.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Lão gia tử cũng hay uống rượu sao?
Vương Đồng nói :
– Không những ngày nào cũng uống, mà đã uống là không bao giờ xong, không uống tới trời sáng, không ai được phép đi.
Tiêu Thiếu Anh chớp mắt nói :
– Hiện tại trời còn chưa sáng?
Hiện tại đêm còn đang dày đặc, từ nghĩa địa về lại nhà tuy không xa lắm, cũng không gần lắm.
Vương Đồng bỗng vỗ mạnh xuống bàn, nói :
– Nhất định hiện tại ông ta còn đang uống rượu, ta đem ngươi lại đó gặp ông ta.
Cặp mắt của Tiêu Thiếu Anh sáng rực lên, y nói :
– Ngươi biết ông ta cũng đang ở trong thành?
Vương Đồng ưỡn ngực lên :
– Ta mà không biết còn ai biết?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Chúng ta đi ngay bây giờ?
Vương Đồng nói :
– Dĩ nhiên là đi ngay bây giờ.
Hai người nói đi là đi, đi ngay như vậy thật.
Bà chủ quán nhìn bọn họ xuống lầu, bỗng thở ra, lẩm bẩm :
– Hai người này rốt cuộc ai là người say thật?
Chính bà ta cũng uống một ly, rồi bất giác cười khổ :
– Không chừng bọn họ chẳng có ai say, chỉ có mình là say.
* * * * *
Cát Đình Hương quả đang còn uống rượu thật.
Lão uống rất chậm, nhưng rất ít khi ngừng lại, uống ly này lại đến ly khác.
Người ngồi bên cạnh rót rượu cho lão, dĩ nhiên là Quách Ngọc Nương, cô ta cũng uống bầu bạn với lão.
Bất kỳ chuyện gì Cát Đình Hương làm, cô cũng đều bầu bạn với lão, gần đây hình như cô đã thành cái bóng của lão.
Rượu đã uống hết hai bình, Cát Đình Hương vẫn đang chau mày nãy giờ.
Quách Ngọc Nương nhìn lão, dịu dàng nói :
– Ông còn đang nghĩ đến chuyện Dương Lân và Vương Nhuệ sao?
Cát Đình Hương vênh mặt lên, dùng sức cầm chặt vào ly rượu :
– Ta nghĩ không ra, bốn năm chục người sống nhăn đó, đi bắt hai tên tàn phế sống dở chết dở kia, tại sao bảy tám ngày rồi còn chưa bắt được?
Quách Ngọc Nương trầm ngâm một hồi nói :
– Tôi cũng có chỗ nghĩ không ra, hôm đó làm sao bọn họ chạy thoát được?
Cát Đình Hương nói :
– Đấy cũng là cái ý của ta.
Quách Ngọc Nương hỏi :
– Ông cố ý để bọn họ chạy thoát?
Cát Đình Hương gật gật đầu.
Quách Ngọc Nương lại càng nghĩ không ra :
– Tại sao?
Cát Đình Hương nói :
– Bởi vì ta muốn tra xét cho ra một chuyện.
Quách Ngọc Nương hỏi :
– Chuyện gì?
Cát Đình Hương đáp :
– Ta muốn xem chung quanh đây, còn có vây cánh gì của Song Hoàn môn nữa không, còn có ai dám oa tàng bọn họ không.
Quách Ngọc Nương nói :
– Vì vậy ông cố ý để bọn họ trốn thoát, xem bọn họ sẽ chạy đến đâu?
Cát Đình Hương đáp :
– Đúng vậy.
Quách Ngọc Nương thở ra nói :
– Chỉ tiếc là hai người này trốn thoát rồi, ngay cả hình bóng cũng không còn thấy đâu.
Cát Đình Hương lộ vẻ giận dữ, hằn học nói :
– Nếu ngay cả hai tên tàn phế đó còn tìm không ra, Thương Hương đường còn làm ra được chuyện gì nữa!
“Bực” một tiếng, ly rượu trong tay lão đã bị bóp vỡ thành mảnh vụn.
Quách Ngọc Nương nhè nhẹ nắm lấy tay lão, dịu dàng nói :
– Chỉ có hai gã tàn phế ấy, chắc cũng chẳng làm nên chuyện gì lớn lao, ông hà tất phải giận dữ làm gì.
Cát Đình Hương rắn mặt lại, nói :
– Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, để đó rồi sẽ gây ra họa.
Quách Ngọc Nương nói :
– Bất kể ra sao, Vương Đồng cũng nhất định tìm ra được Tiêu Thiếu Anh!
Cát Đình Hương nắm chặt tay nói :
– Ta nuôi cả bọn, hình như chỉ có một gã Vương Đồng là làm nên trò trống gì thôi.
Quách Ngọc Nương nói :
– Y theo ông đã lâu lắm rồi phải không?
Cát Đình Hương nói :
– Ừ.
Quách Ngọc Nương nói :
– Trước giờ y vẫn đáng tin cậy như vậy?
Cát Đình Hương nói :
– Tuyệt đối rất tin cậy.
Quách Ngọc Nương đảo quanh ánh mắt nói :
– Em nghĩ, trong giang hồ nhất định còn có rất nhiều người giống như Vương Đồng vậy.
Cát Đình Hương nói :
– Dù có, cũng khó tìm lắm.
Quách Ngọc Nương nói :
– Chúng ta có thể từ từ tìm, hiện tại Song Hoàn môn đã bị tan tành, một dãy tây bắc, nhất định không ai dám lại động vào mình, mình cũng không gấp gáp gì phải không?
Cô lại đổi ly rượu mới, rót cho lão một ly.
Cát Đình Hương cầm ly rượu trên tay, trầm tư một hồi, lẩm bẩm :
– Ta chỉ cần có thêm một hai người như Vương Đồng vậy, Thương Hương đường sẽ không xưng hùng chỉ một dãy tây bắc thôi.
Quách Ngọc Nương nhìn lão, ánh mắt vốn đã sáng rỡ như tinh tú trời thu, hình như lại càng sáng rực lên.
Kẻ nam nhi chí ở bốn phương trời, dưới cặp mắt của kẻ anh hùng, dãy tây bắc đó, quả thật chỉ là một cái góc nhỏ thế thôi.
Cát Đình Hương bỗng hỏi :
– Cô có biết trong giang hồ có một tổ chức tên là Thanh Long hội không?
Quách Ngọc Nương nói :
– Hình như em có nghe qua.
Cát Đình Hương nói :
– Cô nghe nói ra làm sao?
Quách Ngọc Nương trả lời :
– Nghe nói Thanh Long hội đã thành ra một tổ chức bí mật có thế lực lớn nhất thiên hạ, một dãy Trung Nguyên, đâu đâu cũng có phân đà của bọn họ.
Cát Đình Hương nói :
– Có phải chỉ một dãy Trung Nguyên thôi đâu.
Quách Ngọc Nương mở to mắt ra nói :
– Còn không chỉ vậy thôi?
Cát Đình Hương nói :
– Phân đà thuộc hạ của Thanh Long hội, tổng cộng có ba trăm sáu mươi lăm chỗ, nam bắc mười ba tỉnh, vì vậy những thành phố lớn một chút, đều có thế lực của họ ở đó.
Quách Ngọc Nương thở nhẹ ra một hơi nói :
– Thảo nào mà người trong giang hồ đề cập đến Thanh Long hội, ai nấy đều kinh hồn táng đởm.
Cát Đình Hương cười nhạt nói :
– Nhưng sự nghiệp của Thanh Long hội, cũng là do người làm ra, Thanh Long hội hùng bá thiên hạ được, Thương Hương đường tại sao làm không được?
Lão đưa lên uống một hơi cạn sạch, đập mạnh xuống bàn một cái, rồi bất giác lại thở dài :
– Chỉ tiếc là … chỉ tiếc là trong Thương Hương đường, thiếu đi vài tay dũng sĩ tựa rồng tựa cọp thế thôi.
Quách Ngọc Nương nắm chặt lấy tay lão :
– Em tin là tương lai ông nhất định sẽ làm được, không những ông biết người, ông còn biết dùng người nữa.
Đối với một kẻ anh hùng đang ôm trong lòng chí lớn chưa được dịp thi triển ra, trên đời này còn có chuyện gì quý hơn là được một mỹ nhân an ủi mình!
Cát Đình Hương ngẩng mặt cười lớn :
– Hay, nói thật hay, chỉ cần cô theo bên ta, ta sẽ bảo đảm cô nhất định sẽ thấy cái ngày đó …
Tiếng cười của lão bỗng ngưng bặt, lão hét lên hỏi :
– Ai đó?
– Cát Tân.
– Chuyện gì?
– Vương Đồng xin gặp.
Cát Đình Hương bỗng đứng phắt dậy, tươi nét mặt hỏi :
– Vương Đồng đã về rồi?
– Y đang ở ngoài đây.
– Kêu y vào đây, mau lên.
* * * * *
Hành lang bên ngoài tuy còn để đèn, nhưng vẫn thật u ám, cửa có chạm trổ hoa, xem ra thật tinh trí mà kiên cố.
Một người đang thõng tay đứng ngoài cửa, gương mặt cũng thật u ám, phảng phất như rất mệt mỏi.
Nhưng y vẫn còn đứng thẳng như cây bút ở đó, cặp mắt mở trừng trừng, đầu cúi xuống.
Bất cứ ai cũng đều thấy ra được, y là một kẻ thành thật.
Ngoài mật thất của Tổng đường chủ Thương Hương đường, chỉ có một người xem ra bộc trực mà mệt mỏi như vậy đứng canh gác, làm Tiêu Thiếu Anh cũng hơi có chỗ bất ngờ.
Y đứng dựa vào lan can chờ, chờ Vương Đồng.
Vương Đồng đã vào mật thất, lúc mở cửa, y phảng phất có thấy một cái bóng tha thướt, ngửi thấy mùi rượu bay ra.
– Xem ra Cát Đình Hương quả là một tay tửu sắc thật.
Tiêu Thiếu Anh bật cười.
Anh hùng từ xưa đến giờ, lại có mấy tay không tham bôi hiếu sắc, chỉ tiếc là quá nửa những tay tham bôi hiếu sắc đều không phải là kẻ anh hùng hảo hán.
Gã dáng người thành thực tuy đang gằm đầu, nhưng y đang lấy đuôi mắt khảo sát gã thiếu niên áo quần lôi thôi lếch thếch, lười lẫm cười cợt này.
Tiêu Thiếu Anh cũng đang nhìn y, bỗng nhiên hỏi :
– Quý tính?
– Họ Cát, tên là Cát Tân.
– Gia đình ở đây đều họ Cát?
– Đúng vậy.
– Nơi đây chỉ dùng người họ Cát làm gia đinh?
– Không hẳn, nếu ông chịu đổi họ, cũng có thể làm gia đinh ở đây.
Gã dáng người thành thực này không những hỏi gì trả lời đó, còn trả lời rất kỹ càng.
Tiêu Thiếu Anh lại bật cười.
Quả y rất thích cười thật, không cần phải lúc nên cười, y vẫn cứ cười.
Tuy y xem ra có vẻ là kẻ cùng khổ không có đồng xu nào trong túi, nhưng lúc cười lên, bao nhiêu tài phú trong thiên hạ hình như đều thuộc vào hết một người y.
Cái gã Cát Tân này hiển nhiên cũng cảm thấy hiếu kỳ lắm, y bỗng cất tiếng, hỏi :
– Quý tính?
– Họ Tiêu, Tiêu Thiếu Anh!
– Có phải ông cũng đến đây tìm chuyện để làm?
– Đúng vậy.
– Ông cũng chịu đổi họ?
Tiêu Thiếu Anh cười nói :
– Ta không tính làm gia đinh ở đây.
Cát Tân hỏi :
– Ông tính làm gì?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nghe nói bốn chỗ Đường chủ của các phân đường đều đang để trống.
Cát Tân cũng bật cười.
Y cười, dáng điệu trông thật hoạt kê, bởi vì y không hay cười. Nhưng y cảm thấy Tiêu Thiếu Anh còn hoạt kê hơn y.
Gã thiếu niên này tính làm Đường chủ, thật tình y không thể ngờ trên đời này có người nào hoạt kê như vậy.
Y còn chưa cười ra tiếng, bên trong đã có tiếng của Cát Đình Hương vọng ra :
– Cát Tân!
– Có mặt.
– Mời người ở ngoài cửa vào.
Cửa mở ra, mở ra cho Tiêu Thiếu Anh!
Vương Đồng đã nói gì trước mặt Cát Đình Hương? Cát Đình Hương sẽ đối đãi ra sao với y?
Tiêu Thiếu Anh hoàn toàn không màng tới. Y rất tin tưởng vào chính mình.
Y ưỡn ngực lên, bước vào trong nhà, còn chưa bước vào cửa, y bỗng thì thầm vào tai Cát Tân :
– Hiện tại ta vào đây, đợi lúc ta ra ngoài, nhất định sẽ là Phân đường chủ ở nơi đây, vì vậy, tốt nhất là hiện tại ngươi bắt đầu nghĩ cách, làm sao nịnh nọt ta được.
Lần này Cát Tân không cười.
Y nhìn Tiêu Thiếu Anh bước vào, làm như đang nhìn một gã điên đang chui vào mộ phần của chính mình đào cho mình vậy.
* * * * *
Y phục trên người của Tiêu Thiếu Anh, vốn là thứ hàng mới, chất liệu quý giá, cắt xén hợp người, tinh xảo, chỉ tiếc là hiện tại, nó đã biến ra vừa hôi vừa dơ dáy, còn bị lủng mấy cái lỗ.
Túi tiền dĩ nhiên cũng trống lổng, trống trơn như một trái dừa đã bị hút hết nước.
Nhưng y đứng trước mặt Cát Đình Hương, lại giống như một viên đại tướng vừa đi chinh chiến bốn phương, đắc thắng khải hoàn về triều lãnh thưởng vậy.
Cát Đình Hương nhìn y, nhìn từ đầu đến chân, nhìn tới ba lần, rồi bỗng hỏi :
– Bộ y phục trên người của ngươi trị giá bao nhiêu tiền ?
Câu đầu tiên lão ta hỏi là một câu như vậy, thật tình ai cũng phải bất ngờ.
Tiêu Thiếu Anh thì hình như chẳng có gì bất ngờ, y lập tức trả lời :
– Vừa vải vừa công may, mất năm chục lượng.
Cát Đình Hương nói :
– Bộ y phục này hình như không tới bao nhiêu đó.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trước giờ tôi vẫn rất rộng rãi chuyện tiền bạc.
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi có biết năm chục lượng bạc, đủ để một nhà tám người ăn uống no đủ trong vòng hai ba tháng không?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Không biết.
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi không biết?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trước giờ tôi không hề nấu ăn bao giờ.
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi mặc bộ đồ này đã bao lâu rồi?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ba ngày.
Cát Đình Hương nhìn vết bùn, vết rượu, và lỗ thủng trên y phục của y rồi nói :
– Mặc bộ đồ như vậy, đi uống rượu bất kỳ chỗ nào cũng nên cẩn thận một chút.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi không tính mặc bộ đồ này ăn tết.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi mặc một bộ đồ thường thường được bao lâu?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ba ngày.
Cát Đình Hương hỏi :
– Chỉ có ba ngày?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Bất kể y phục ra sao, tôi mặc xong hai ngày, đều sẽ biến thành ra như thế này.
Cát Đình Hương nói :
– Y phục dơ rồi có thể giặt sạch lại.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Y phục mặc qua rồi tôi chưa bao giờ mặc lại.
Quách Ngọc Nương bật cười.
Tiêu Thiếu Anh cũng bật cười.
Cặp mắt của y nãy giờ vẫn cứ chuyển động chung quanh người Quách Ngọc Nương.
Cát Đình Hương phảng phất như không chú ý chuyện đó lắm, nét mặt không những không thấy có gì tức giận, ngược lại ánh mắt còn đượm vẻ cười cợt, lão lại hỏi :
– Mỗi tháng thông thường ngươi xài mất bao nhiêu tiền?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Có bao nhiêu, tiêu hết bấy nhiêu.
Cát Đình Hương hỏi :
– Nếu không có gì hết?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Không có thì mượn, mượn không được thì thiếu.
Cát Đình Hương hỏi :
– Có người chịu cho ngươi mượn tiền sao?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ít nhiều gì cũng có vài người.
Cát Đình Hương hỏi :
– Đều là những người như thế nào?
Tiêu Thiếu Anh thản nhiên nói :
– Đều là những người đàn bà.
Cát Đình Hương hỏi :
– Bà chủ quán Lão Hổ Lâu là một trong những người đó ?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Bà ta là người rất rộng rãi.
Cát Đình Hương hỏi :
– Không những bà ta chịu đưa cho ngươi, bà ta còn thường hay thông đồng với ngươi đi gạt người khác?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Chúng tôi gạt cũng không mấy ai.
Cát Đình Hương nói :
– Nhưng các ngươi gạt đúng Vương Đồng, không những vậy, còn nghĩ ra được cái bẫy thật xảo diệu, ép y phải cởi Kim Ty giác hộ thân ra giao cho ngươi mặc, còn ép y đem ngươi lại đây gặp ta.
Tiêu Thiếu Anh hình như rất kinh ngạc :
– Hình như ông biết chuyện không ít?
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi không ngờ y nói hết mọi chuyện cho ta nghe?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Mấy chuyện đó vốn là thứ làm mất mặt người ta lắm.
Cát Đình Hương lạnh lùng nói :
– Bất kỳ chuyện gì, y đều chưa bao giờ giấu ta, vì vậy hiện tại, không những y còn sống sót đó, mà còn sống thoải mái nữa.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi nhìn ra được, tôi cũng muốn sống như y vậy.
Cát Đình Hương hỏi :
– Vì vậy ngươi muốn lại đây gặp ta?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Đúng vậy.
Cát Đình Hương bỗng sa sầm nét mặt, nhìn y lom lom, nói từng tiếng một :
– Không phải ngươi lại đây tìm cơ hội báo thù?
Tiêu Thiếu Anh thở ra nói :
– Ông hỏi tôi mấy câu lúc nãy, câu nào cũng rất xảo diệu, tôi ngỡ ông đã biết tôi là hạng người thế nào rồi.
Cát Đình Hương nói :
– Hạng người như ngươi, không lẽ sẽ không biết báo thù cho người khác sao?
Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói :
– Ít nhất tôi cũng không bỏ qua những ngày sống thoải mái, để đâm đầu vào trong chảo dầu.
Y lại nói tiếp :
– Huống gì tôi đã thấy rõ ràng Vương Đồng là tay trợ thủ đắc lực của ông, nếu tôi muốn báo thù thật, tại sao tôi không giết y quách?
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi giết được y sao?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Kim Ty giáp hộ thân của y, đã nằm trên người tôi, nếu tôi muốn giết y thật, y đừng hòng còn sống sót ra khỏi quan tài.
Cát Đình Hương cười nhạt nói :
– Ngươi có chắc không vậy?
Tiêu Thiếu Anh đột nhiên xuất thủ, cầm lấy ly rượu trước mặt lão, mọi người chỉ thấy hoa mắt lên một cái, ly rượu lại để trên bàn, rượu trong ly thì đã cạn queo.
Cát Đình Hương lại nhìn y lom lom một hồi thật lâu, rồi chầm chậm gật đầu nói :
– Ngươi xuất thủ quả không chậm.
Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói :
– Tôi uống rượu cũng không chậm.
Ánh mắt của Cát Đình Hương lại lộ ra một nụ cười, lão nói :
– Nhưng chuyện ngươi làm nhanh nhất, vẫn là chuyện tiêu tiền.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Vì vậy tôi không thể không lại đây, trên đời này, đàn bà rộng rãi không có nhiều.
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cấp đủ tiền cho ngươi tiêu phí?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi đáng cái giá đó, ông cũng rộng rãi hơn Thịnh Thiên Bá nhiều.
Cát Đình Hương cười lớn, nói :
– Tốt, hảo tiểu tử, coi như con mắt ngươi không lầm lẫn.
Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói :
– Người thường thường mượn được tiền, con mắt nhìn người không thể nào lầm lẫn.
Mượn tiền quả thật là thứ học vấn rất cao thâm, không phải là ai ai cũng học được.
Cát Đình Hương bỗng ngưng bặt tiếng cười, nói :
– Nhưng ngươi quên mất đi một chuyện.
Tiêu Thiếu Anh cười hỏi :
– Chuyện gì?
Cát Đình Hương nói :
– Hình như ngươi có hai thứ lễ vậy, nên đem lại cho ta.
Tiêu Thiếu Anh cũng cười, nói :
– Ông cũng quên mất một câu nói.
Cát Đình Hương hỏi :
– Câu gì?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Lễ chuộng có qua có lại, có qua mà không có lại, không thể xem là lễ được.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ta còn chưa “qua”, vì vậy lễ vật của ngươi còn chưa chịu lại?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ông là tiền bối, thấy hậu sinh tiểu tử, cũng phải có lễ kiến diện.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi muốn gì?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Hai năm nay, tôi đã thiếu nợ tổng cộng tới ba bốn vạn lượng bạc.
Cát Đình Hương nói :
– Ta có thể trả giùm cho ngươi.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trả xong nợ rồi, túi vẫn còn trống rỗng, mùi vị đó không dễ chịu cho lắm.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi còn muốn bao nhiêu?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Một người đàn ông phải có trong người ít nhất là năm ba vạn lượng bạc, ra ngoài đường mới tranh mày tranh mặt được với người ta.
Cát Đình Hương mỉm cười nói :
– Xem ra vị khẩu của ngươi cũng không nhỏ gì.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Một người đàn ông phải cần nở mày nở mặt ra, chỉ có tiền không thôi còn chưa đủ.
Cát Đình Hương hỏi :
– Còn chưa đủ?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trừ tiền ra, còn phải có quyền thế.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi tính làm đề đốc? Làm tể tướng?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trong con mắt tôi, mười chức đề đốc cũng không bì được với một chức Phân đường chủ Thương Hương đường.
Cát Đình Hương cười nhạt nói :
– Vị khẩu của ngươi xem ra cũng không khỏi lớn quá đấy.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi chỉ bất quá tấu xảo biết được, trong Thương Hương đường đang có vài chỗ trống để đó thế thôi.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi còn biết gì nữa?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi còn biết nếu một người không nở mày nở mặt được nhất định sẽ không bán mình, rồi đi bán bạn bè.
Cát Đình Hương sa sầm nét mặt, hỏi :
– Dương Lân và Vương Nhuệ là bạn của ngươi sao?
Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói :
– Bởi vì tôi là bạn của họ, ông không phải, vì vậy tôi mới tìm được bọn họ, lấy cái đầu của họ về giao cho ông, còn ông thì ngay cả chuyện bọn họ ở đâu còn chưa biết.
Cát Đình Hương nói :
– Chính vì Vương Đồng cũng ngỡ ngươi xem y là bạn bè, mới bị gạt vào quan tài.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ông nói không sai tí nào.
Y mỉm cười, nhẫn nha nói tiếp :
– Cái câu, bạn bè có lúc còn nguy hiểm hơn cả kẻ thù đáng sợ nhất của mình, trước giờ tôi đều nhớ rõ.
Cát Đình Hương lại cười lớn lên, nói :
– Hay, nói hay lắm, chỉ câu đó thôi đã không hổ là Phân đường chủ của Thương Hương đường.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Chỉ tiếc là hiện tại tôi còn chưa phải.
Cát Đình Hương nói :
– Hiện tại ngươi đã là Đường chủ rồi đấy.
Tiêu Thiếu Anh mừng rỡ ra mặt :
– Nghe tin vui, tôi nhịn không nổi muốn uống vài ly.
Cát Đình Hương hỏi :
– Cái tin này có đủ để ngươi vui không?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Cái tin này ít nhất là đáng để uống ba trăm ly thật thống khoái.
Cát Đình Hương cười lớn, nói :
– Tốt, đem ly lớn lại đây, xem y uống được bao nhiêu ly?
Ly bằng vàng, rượu lưu ly.
Quách Ngọc Nương lấy bàn tay mềm mại trắng ngần như bạch ngọc đưa ly rượu lại trước mặt Tiêu Thiếu Anh.
– Mời!
Tiêu Thiếu Anh đón lấy lập tức uống ngay, uống ly này tới ly khác, cặp mắt thì cứ nhìn dính vào Quách Ngọc Nương, như con đĩa đang bám vào đùi hút máu vậy.
Cát Đình Hương thì vẫn mãi nhìn y, rốt cuộc lão nhịn không nổi mở miệng ra hỏi :
– Ngươi có biết nãy giờ ngươi đang nhìn chăm chăm vào ai không?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi chỉ biết cô ta là người đáng được nhìn ngắm.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ngươi chỉ bất quá nhìn nhìn thôi?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi còn muốn …
Cát Đình Hương ngắt ngang lời của y, lão lạnh lùng nói :
– Bất kể ngươi còn muốn làm gì, tốt nhất là đừng có nghĩ tới nữa.
Tiêu Thiếu Anh vẫn còn muốn hỏi :
– Tại sao?
Cát Đình Hương nói :
– Bởi vì ta nói vậy.
Lão rắn nét mặt lại, nói từng tiếng một :
– Hiện tại ngươi đã là thuộc hạ của Thương Hương đường, bất kể ta nói gì, đều là mệnh lệnh, ngươi chỉ được nghe, không được hỏi.
Tiêu Thiếu Anh trả lời :
– Tôi hiểu rồi.
Cát Đình Hương tươi mặt nói :
– Ta nhìn ra ngươi là một người hiểu biết lắm.
Lão bỗng rút từ dưới bàn trong hộc ra một tập ngân phiếu :
– Chỗ này là năm vạn lượng, trừ chỗ nợ ra, còn thừa chắc là đủ cho ngươi tiêu xài trong mấy ngày.
Tiêu Thiếu Anh không thò tay ra nhận.
Cát Đình Hương nói :
– Hiện tại ngươi có thể lấy đi thôi, ta biết ngươi uống rượu rồi nhất định tính đi tìm đàn bà.
Tiêu Thiếu Anh cười khổ nói :
– Tôi nhìn ra được ông là một người hiểu biết lắm, chỉ tiếc là …
Cát Đình Hương hỏi :
– Chỉ tiếc gì?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Chỉ tiếc là còn chưa đủ.
Cát Đình Hương nói :
– Không phải lúc nãy ngươi chỉ muốn có bao nhiêu đó?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Lúc nãy tôi chỉ bất quá là một tên bần cùng không tên tuổi không đồng bạc nào trong túi, còn thiếu nợ đầy cả đầu tối đa cũng chỉ có thể muốn có bao nhiêu đó.
Cát Đình Hương hỏi :
– Còn bây giờ?
Tiêu Thiếu Anh ưỡn ngực lên, nói :
– Bây giờ tôi đã là Phân đường chủ của Thương Hương đường, thân phận địa vị dĩ nhiên là khỏi phải nói, có thể muốn nhiều thêm chút đỉnh.
Y cười hì hì rồi lại nói tiếp :
– Huống gì, Phân đường chủ Thương Hương đường ra ngoài, trên người không có đủ tiền bạc để tiêu, lão gia tử có phải mất mặt lắm không?
Cát Đình Hương nhịn không nổi lại cười lớn nói :
– Hay, hảo tiểu tử, ta cho ngươi tiêu cho đã luôn.
Lão quả thật rút ra thêm một tập ngân phiếu nữa, lại là năm vạn lượng.
Tiêu Thiếu Anh đón lấy, cũng chẳng liếc tới nửa mắt, tùy tùy tiện tiện nhét vào trong ống giày.
Quách Ngọc Nương bỗng hỏi :
– Anh đã mấy ngày rồi chưa rửa chân?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Hai ngày.
Quách Ngọc Nương hỏi :
– Anh bỏ ngân phiếu vào giày mà không sợ thúi sao?
Tiêu Thiếu Anh cười cười :
– Chỉ cần đổi được tiền, bất kể ngân phiếu thúi bao nhiêu, cũng đâu có người giành lấy.
Quách Ngọc Nương nhịn không nổi bật cười lên. Cô vốn đã là đàn bà trong đám đàn bà, cô cười lên càng lộ vẻ kiều mỵ.
Lúc cô cười, thiên hạ không có mấy người đàn ông nhịn được không nhìn vào cô.
Lần này Tiêu Thiếu Anh chẳng nhìn đến cô.
Cát Đình Hương lộ vẻ rất bằng lòng, lão bỗng hỏi :
– Lễ vật của ngươi chừng nào mới đem lại đưa ta?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ba ngày.
Cát Đình Hương hỏi :
– Ba ngày đã đủ rồi sao?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trước giờ tôi chưa làm chuyện gì không chắc trong tay.
Cát Đình Hương mỉm cười gật đầu :
– Được, ta chờ ngươi ba ngày.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ba ngày nữa, giờ Tí, nhất định tôi sẽ đem lễ vật lại.
Cát Đình Hương hỏi :
– Đúng vào giờ Tí?
Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu, nói :
– Chỉ bất quá tôi cũng có điều kiện.
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi nói đi.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Trong ba ngày này tôi được hành động tự do, ông không được sai người theo dõi tôi, nếu không …
Cát Đình Hương hỏi :
– Nếu không thì sao?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nếu không lễ vật mà chạy mất tiêu, ông đừng có trách gì tôi.
Cát Đình Hương trầm ngâm một lát, rốt cuộc gật đầu nói :
– Ta chỉ hy vọng ngươi là kẻ thủ tín.
Tiêu Thiếu Anh lạnh lùng nói :
– Nếu ông tin tôi không nổi, hiện tại ông giết tôi còn chưa muộn.
Cát Đình Hương mỉm cười nói :
– Tại sao ta lại muốn một người chết làm Phân đường chủ của ta được?
Tiêu Thiếu Anh cũng bật cười.
Cát Đình Hương nói :
– Hiện tại tốt nhất ngươi nên tìm nơi nào ngủ một giấc, điều dưỡng tinh thần để mà còn sức làm việc.
Tiêu Thiếu Anh cười nói :
– Trong người có mười vạn lượng bạc, nếu không tiêu đi chút đỉnh, làm sao tôi ngủ được.
Quách Ngọc Nương đã mở cửa cho y, cô nhoẻn miệng cười :
– Anh đi trước đi tôi kêu Cát Tân dẫn đường cho anh.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Cám ơn.
Cát Đình Hương bỗng cười nhạt nói :
– Ta đưa cho ngươi mười vạn lượng, cho ngươi một chức Đường chủ, ngươi chẳng thèm nói cả nửa tiếng cám ơn, cô ta chỉ bất quá mở cửa cho ngươi, ngươi bèn cám ơn ngay.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi chỉ có thể cám ơn cô ta, tôi không cám ơn được ông.
Cát Đình Hương hỏi :
– Tại sao?

 
Nguyên tác: Cổ Long
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up