“Chí Tôn Vô Thượng Hà Tất Hữu Ngã, lão nhân gia là kẻ rất anh minh, rất biết cách dùng người; ” Hà Bình lại hỏi lần nữa, “Anh ở ngoài phiêu lãng cũng đủ lắm rồi, phong sương cũNg thấm, trở về bỏ công sức vào Hà gia đi thôi, tôi có thể vì anh thuyết phục ông ta giùm.”

“Lão ta ? Nếu không phải lão ta ngấm ngầm dở trò, Hạ Tam Lam làm gì có chuyện tranh giành nhiều vậy, làm gì có kẻ hoại nhiều vậy ? Ta thà làm kẻ thù của lão ta cũng chẳng thèm làm kẻ lão ta không xem ra gì !” Chiến Tăng nói giọng chắc nịch, “Chú có thể không vui, nhưng điều ta muốn là hoàn toàn đi theo con đường của riêng ta.”

Hà Bình rầu rỉ nói: “Con đường của anh, không dễ dàng gì đi.”

Chiến Tăng nói: “Nhưng đó là con đường của ta.”

Hà Bình nói: “Mấy năm nay, anh vẫn cứ đi khác con đường khác đạo nghĩa với tôi.”

Chiến Tăng nói: “Không chừng chúng ta cùng một đường nhưng khác lối, khác đường mà về chung một nơi.”

Hà Bình nói: “Đáng lý ra, đạo không đồng không mưu đồ chung với nhau, nhưng anh chỉ đi theo đường của anh, để tôi phải tự mình đi con đường dài ngoẵng tịch mịch của tôi.”

Chiến Tăng nghiêm giọng, thành khẩn nói: “Tiểu sư đệ, bao nhiêu năm nay, chú và ta vẫn cứ là hai người tính cách khác nhau, cảnh ngộ khác nhau. Chú vừa vào là được người ta khen ngợi, được người ta dùng, có kẻ chi trì, được người giúp đở, chú như cây ngọc trước gió, anh hùng khí phái; Còn ta nhĩ ? Ta là con chuột chạy ngang qua đường phố, lãnh đủ thứ xấu xa, gặp chuyện không hay ho, sẽ do ta lại lãnh, gặp chuyện đúng, chẳng ai thèm để ý. Do đó ta phá ngõ xuất môn, nhập vào tà đạo, chỉ cần tâm tồn chính nghĩa, cơ bản chẳng cần phải có ai xưng tụng cho là đúng. Chú là nhân vật trên mặt kiếng, quang đại Hà gia, chiếu cố cho Vãn Tiếu toàn là do chú đứng ra đảm nhiệm đấy.”

Hà Bình nói: “Đại sư huynh, thật ra, tôi cũng rất ngưỡng mộ anh một mình có thể độc chiến với quần hùng, phiêu bạc thiên hạ, vô câu thúc, nhàn vân dã hạc. Tôi làm không được. Anh ở trong tà đạo nhưng chiến đấu cho chính nghĩa; tôi ơ trong chính đạo, nhưng thân lại ở trong hạ tam lam.”

Chiến tăng cười ha hả chọc y: “Ha ha, bọn mình một người thì cải tà quy chính, một người thì cải chính quy tà … tuy mỗI người có cái duyên phận của mỗi người, không thể cưỡng bách; nhưng so với chú, ta còn thống khoái tự tại hơn nhiều lắm !”

Hà Bình hững hờ cười một tiếng hỏi: “Có ngày nào đó, bọn mình sẽ chính tà hợp lại chăng ?”

Chiến Tăng nhếch một bên lông mày lên: “Sao ? Chỉ e phải có một trận thần ma hoả tính một phen mới xong …”

Rồi nghiêm sắc mặt hỏi: “Sư đệ, chú ở một bên Hạ Tam Lam, đại khái là cũng có chút gì cái đại chí đó, mưu tính không qua chuyện sẽ có ngày trừ ác phù thiện, trùng chỉnh môn hộ Hà gia, đuổi hưu thiên hạ đó sao ?”

Gương mặt an tường bình hòa của Hà Bình, bỗng lộ ra vẻ cương nghị cơ hồ có thể làm người ta chấn động kinh hãi: “Đúng vậy, tôi cũng sẽ đợi đến ngày đó, có điều, trước khi cái ngày đó đến, tôi còn phải có bao nhiêu là kiên nhẫn, thậm chí còn bao nhiêu là hy sinh. Đại sư huynh, anh ở trong giang hồ, có cái khí khái của “Thiên Đăng Tuyệt Đỉnh Ngã Vi Phong”, còn tôi, tôi ở trong Hà gia, cũng có cái hoài bão “Phong Đăng Tuyệt Đỉnh Ngã Vi Thiên” của tôi.

Cả hai cùng nhìn nhau cười lớn.

Mái ngói trong miếu rung rinh cả lên.

Bụi bặm rơi lả tả.

Hà Bình trong tiếng cười vừa dứt bỗng rút đao.

Thủ thế rút đao vô cùng đẹp mắt.

Đao thế rất nhẹ nhàng.

Đao ngân lên một tiếng nhỏ.

Ánh đao hồng hồng, ôn nhu như gương mặt của một người đàn bà mỹ lệ.

Chiến Tăng nhìn chăm chú vào thanh đao.

… Tống Biệt Đao.

… Thanh đao đó tại sao phải rút ra ?

… Tại sao bạt đao ?

… Tại sao thanh đao bây giờ phải bạt ra làm gì ?

… Thanh Tống Biệt Đao này, sẽ tống mạng của ai ?

… Rốt cuộc nó sẽ luyến luyến tống biệt ai ?

“Kỳ thực, tôi ước hẹn đại sư huynh lại đây, vốn không phải là để động thủ, anh xem, ” Hà Bình đưa thanh đao lại, nói: “Thanh đao của tôi vốn đã bị Đại Hốt Lôi Lôi Mã Khắc thui trọi rồi, như nếu dùng nó lại tỷ thí với thanh kiếm cong co đó của anh, tôi chỉ có đường nạp mạng thôi. Thật ra tôi có ước hẹn kẻ khác là Lương Bát Công, quyết chie6’n ngay trên Thiên Vi Phong, đây là chuyện giữa lão ta và tôi, anh không được nhúng tay vào.”

Chiến Tăng bấy giờ cũng đã chú ý tới chỗ đao bị mẻ, do đó y nói giọng quả quyết: “Ta không nhúng tay vào, nhưng đao đã mẻ như vậy, chú không thể dùng thanh đao này nữa. Kỳ Vương cũNg chẳng phải là hạng vừa, dưới tay lão ta có Phong, Lâm, Hỏa, Sơn đều là những nhân vật ác độc, chú không thể đi tống mạng như vậy.”

Hà Bình cười: “Tôi không dùng Tống Biệt đao, còn dùng gì bây giờ ?”

Chiến Tăng nói: “Chú dùng thanh kiếm Khưu Dẫn của ta.”

Nói rồi đưa kiếm lại.

Hà Bình không dám nhận.

Ngần ngừ.

Nhưng Chiến Tăng đã chụp ngay lấy thanh đao của y, rồi đưa thanh kiếm uốn éo của mình dúi ngay vào tay Hà Bình, “Chú còn do dự gì nữa. Chú đại địch trước mắt, kiếm của ta là kiếm của chú, còn kiếm pháp của ta, ta đã dạy cho chú từ lâu, chú cầm lấy mà xài đi.”

Hà Bình đón lấy thanh kiếm uốn uốn éo éo đó, nói giọng nghiêm trọng: “Năm xưa, trận chiến ở Trảm Kính Đường, anh giúp tôi đoạt được lại Tống Biệt Đao, do đó tôi mới có cái trận nổi danh kinh hồn đó; hôm nay anh lại đưa cho tôi thanh kiếm danh tiếng tuyệt thế của anh, tôi mà còn không dùng nó đánh bại được Kỳ Vương Lương Bát, tôi hạnh phụ kỳ vọng của anh lắm.”

“Chú đi đi, ” Chiến Tăng nói như muốn y yên lòng vậy, nói giọng mạnh mẻ, “Có ta ở đây, nhất định không để cho lãO ta đụng vào một sơi lông của chú.”

Hà Bình nắm chặt thanh kiếm trong tay như một con rắn còn đang sống nhăn: “Như nếu tôi giết được Kỳ Vương, ” y thận trọng, nghiêm trang hỏi: “Tôi sẽ làm sao trả lại kiếm cho anh ?”

“Chú nhất định sẽ giết được lão ta.” Chiến Tăng nói giọng chắc như Thái Sơn bàn thạch (nguyên văn bị thiếu), sau đó y bỗng dưng cười lớn lên, tiếng cười đượm đầy vẻ cay đắng, “ta còn trở về nơi đây. Ta nghĩ, mấy hôm tới đây, chú còn lại đây tìm ta. Kiếm thì chú bất tất phải trả lại, chỉ cần chú không phải lại đây lấy tính mạng của ta là tốt rồi.”

Vẻ mặt của Hà BÌnh đang lộ đầy vẻ ngơ ngác không hiểu, nhưng chính ngay lúc đó, có những tiếng động kỳ dị từ xa truyền lại:

Hình như có rất nhiều thân cây đang nện thùm thụp xuống mặt đất.

Xa thật xa có tiếng tụng kinh truyền lại, lầm rầm lì rì, vang lên khắp cả rừng núi, tụng kinh không rõ lời lắm, nhưng nghe kỹ lại, giọng thì nghe có vẻ thành khẩn chú tâm, nhưng không phải là đang tụng kinh mà là những lời trù ác độc, chỉ vì dùng kiểu tụng kinh đọc ra cho nên làm người ta nghe lại có cảm giác cung kính thành khẩn lắm.

Chiến tăng và Hà Bình cùng nhìn ra ngoài, chỉ thấy trong một khoảng trời bao la trên Thiên Vi Phong, có mười chục con diều đang bay lật phật đủ cả màu sắc, đủ cả hình trạng (có cái giống một đám ngô công dính chùm với nhau, có cái giống như căn phòng, có cái vẽ hình một gương mặt hung thần ác sát, có cái thì là một bình đi tiểu !), cái nào cũNg có hai chữ Lương Bát trên đó.

Hà Thần vẻ mặt nghiêm trọng: “Lương Bát Công đến rồi.”

Chiến Tăng cũng nghiêm sắc mặt: “Phong, Lâm, Hỏa, Sơn cũng đã lại.”

Hà Bình bỗng nói với Chiến Tăng: “Trận này là của tôi, do tôi tự mình đánh. Bấy nhiêu năm nay, anh vẫn giúp tôi ngoài mặt hoặc ngấm ngầm, nhưng lần này, tôi xin anh đừng nhúng tay vào. Trận nào của tôi tôi đánh, đường của anh, anh cứ đi mình anh, tôi có con đường của tôi.”

“Được.” Chiến Tăng nói, “Ta cũng có trận chiến của ta. Chú đánh chuyện chú, ta đánh chuyện ta, mỗi người không ai liên can gì đến nhau. Ta chỉ đi xem thôi, như vậy có được không ?”

Hà Bình cắn cái môi dưới mỏng dính đỏ hồng của y, nói: “Tùy ý anh.”

Nói rồi bỏ đi ra ngoài.

Chiến Tăng cũng đi theo ra

Chiến Tăng và Hà Bình chẳng hề liều với nhau một trận.

Bọn họ ra khỏi Long Hỗ Miếu rồi, nắp lò hương giữa điện rốt cuộc cũng bị trồi lên, A Nhĩ Bá cái dầu bạc phếu, mặt mày nhăn nheo, kẹp theo người Lâm Vãn Tiếu, đã đứng thẳng người dậy.

Tro nhang lả tả bay khắp nơi.

A Nhĩ Bá đưa tay sờ soạng vào người Lâm Vãn Tiếu.

Gã đã điểm huyệt Lâm Vãn Tiếu từ hồi nào.

Gã sờ mạnh bạo đến nổi, cô hoàn toàn cảm thấy được: đấy chẳng phải chỉ có nhục dục, mà còn có lữa đốt.

… Lữa dục !

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up