Cô đối với lòng nhiệt thành và quan tâm của y, cũng yêu mến như thiêu thân yêu lữa vậy.

Cô cảm thấy Hà Bình đang đi mạo hiểm.

… Bởi vì nguy hiểm, do đó không nói cho cô biết.

Cô cảm thấy được Hà Bình đang đi tìm Chiến Tăng.

… Cô thấy bao nhiêu đó thương tích, tuy vũ công cô chẳng ra gì, nhưng trước giờ vốn băng tuyết thông minh: cái thanh thế giết người xong bỏ đi đó, trừ Chiến Tăng ra, còn có ai vào !

Như nếu Hà Bình đi tìm Chiến Tăng để quyết đấu, cô lại càng muốn đi.

… Bởi vì lần này, e rằng phải là một trận quyết đấu sinh tử.

Cô cảm thấy như là: Chiến Tăng giết mấy người đó, là vì Hà Bình; Hà Bình đáng lý ra vì vậy không thể nào đi giết Chiến Tăng.

… Vấn đề là: Hà Bình có giết được Chiến tăng hay không ? Hay là Chiến Tăng sẽ giết Hà Bình ?

(Không lẽ Chiến Tăng và Hà Bình không thể cùng sống một lúc, nhất định phải bắt buộc kẻ chết người sống hay sao ? !)

Lâm Vãn Tiếu tin chắc Chiến Tăng vẫn còn ở trên đỉnh Thiên Vi Phong.

… Hình như y đang còn đợi gì đó.

Lâm Vãn Tiếu cũng suy đoán được, Hà Bình tối đó sẽ lên Tuyệt Đỉnh Sơn.

… Y đang trèo trên cái núi khác, có thể là gian khổ có thể là tuyệt diệu trong cuộc đời y.

Nhưng chỉ dựa vào sức của cô, cô nhất định không thể nào theo kịp.

Cô đành phải nhờ vào người khác.

… Một người đàn bà trong chốn vũ lâm, biện pháp duy nhất là, nhờ người khác tương trợ, mới hòng làm được gì nên chuyện.

May mà cô là người đàn bà mỹ lệ, thông minh, hiểu ý kẻ khác, và thủ đoạn cao minh.

Trong bóng tối đèn đuốc mờ sao, có người đã vội vã đến.

Người đến nhanh nhẹn như gió.

Thân thủ ung dung, thân pháp lại càng phiêu dật.

… Chỉ tiếc là gương mặt, chỗ đáng lý ra có lỗ tai chẳng còn có lỗ tai, chỗ đáng lý ra có mủi chỉ có một lỗ hổng, chỗ đáng lý ra có hai con mắt đã bị móc đi mất một con.

Người đến dĩ nhiên là Cửu Thủ Như Lai Lương Sung Cầm.

“Lâm cô nương, cô có chuyện gì sai bảo ?”

“Tôi muốn mượn tạm đôi chân của anh.”

Cửu Thủ Như Lai Lương Sung Cầm lần đầu tiên gặp Lâm Vãn Tiếu, là vì gã mưu đồ bắt cô, bị Hà Gia Oai, Hà Gia Đỉnh của Hạ Tam Lam bắt được, nhưng Lâm Vãn Tiếu nói giúp vào cho gã, vì vậy mà, sau đó được Chiến Tăng cứu cho.

Lần thứ hai, Lương Sung Cầm phụng mệnh của Kỳ Vương, lẻn vào phòng ngủ của Lâm Vãn Tiếu tính bắt cô đem về Thái Bình môn, nhưng lại bị Chiến Tăng bắt được, không những vậy, vì nói xấu Hà Bình mà làm Chiến Tăng giận dữ, may mà Lâm Vãn Tiếu nói dùm cho gã, gã mới được bảo tồn tính mạng.

Từ đó về sau, Lương Sung Cầm cảm ơn muốn báo đáp, bèn len lén lại tìm Lâm Vãn Tiếu, đưa cho cô mấy cây pháo bông Nhị Thức Tam Hoa Tứ Khai Bát Kỳ, dặc cô nếu có gặp nguy hiểm gì, gặp chuyện khó khăn gì, đều có thể phóng pháo bông lên, gã sẽ lập tức lại giúp cô vân vân.

Lâm Vãn Tiếu hiện tại bèn nhờ gã.

… Khinh công của Thái Bình môn sở trường hạng nhất.

Hiện tại trong lòng cô đang nóng nãy như mủi tên.

“Cô muốn đi đâu ?”

“Tuyệt Đỉnh Sơn, Thiên Vi Phong, miếu Long Hỗ.”

Lúc Lương Sung Cầm cõng Lâm Vãn Tiếu lên đếnTuyệt Đỉnh Sơn, trời cũNg vừa sáng, sương giăng mù mịt.

Bọn họ lên đến Thiên Vi Phong, mặt trời đã lên cao, chim chóc đang ríu rít tưng bừng.

Đợi đến lúc vào miếu Long Hỗ … trong miếu chẳng hề có ai.

“Cô muốn lại đây làm gì ?” Lương Sung Cầm phát rầu.

“Tìm người.”

“Tìm là tìm ai ?”

“Chiến Tăng và Hà Bình.”

Lương Sung Cầm nghe nói giật nãy cả mình lên, nói: “Cô tìm bọn họ ? ! Bọn họ sẽ lại đây sao ? !”

“Sao ?” Lâm Vãn Tiếu trong lòng đang nghĩ đến hai người, không để ý gã đang nói gì

Lương Sung Cầm hối hận quá chừng tại sao mình lại cõng cô lại nơi này. Hà Bình vốn ghét kẻ ác như kẻ thù, gã lại là người của Thái Bình môn, đụng phải Hà Bình còn gì là tính mạng; còn Chiến Tăng, Lương Sung Cầm nghĩ đến cái dáng oai phong như cọp của y đã muốn kinh hãi cả lên.

Bấy giờ gã nghe có tiếng chân đang bước lại, lại còn đang hối hả hưỚng về chỗ miếu Long Hồ tiến lại.

Lương Sung Cầm gấp quá, bèn chẳng kể gì nữa, điểm vào mấy chỗ huyệt đạo trên người của Lâm Vãn Tiếu, tiếp theo đó phong bế á huyệt của cô, lắc người lăn vào dưới chuông đồng, rồi buông giây cho chuông hạ từ từ xuống che lấy hai người, và hứớng về Lâm Vãn Tiếu hạ giọng giải thích:

“Lâm cô nương, có lỗi quá, tôi hoàn toàn không có ác ý gì cả. Tôi chỉ vì không dám chọc vào hai gã sát tinh kia thế thôi. Bọn họ mà gặp tôi, chắc chắn là chẳng buông tha đâu. Chúng mình núp trưỚc cái đả, đợi có dịp tôi sẽ lẩn đi, trước khi đi sẽ giải huyệt đạo cho cô, lúc đó cô nói gì với bọn họ thì nói, bây giờ thì tạm thời ủy khúc cô một chút.”

Lâm Vãn Tiếu trong bụng tuy tức giận nhưng còn cách gì hơn bây giờ ?

Vì tiện việc truyền âm, trong chuông có đục mấy lỗ nhỏ, Lương Sung Cầm rất là áy náy bèn đưa Lâm Vãn Tiếu lại mấy lỗ hổng đó cho cô thấy và nghe được chuyện bên ngoài, nhưng vẫn không cho cô la lên, do đó vẫn cứ phong bế á huyệt của cô.

Người đến đang chắp tay sau lưng bước vào miếu.

Gương mặt trước đây của y vốn đen sì láng bóng, bây giờ lại biến thành trắng bệch.

… Xem ra y thụ thương không nhẹ.

Thụ thương không nhẹ tý nào.

(Ngay cả Lương Sung Cầm cũNg muốn nghi hoặc: còn ai đánh cho Chiến Tăng thương tích được ? !)

… Trong tâm mục của Lương Sung Cầm: Chiến Tăng là một tay vô địch không kẻ nào sánh nổi.

Trong Ssức Thi Sảnh, Hà Phú Mãnh đánh cú đó, thật tình đã làm cho y cơ hồ ngũ tạng muốn lệch khỏi vị trí, lục phủ muốn đảo chuyển cả lên.

Hà Phú Mãnh hình như đã hiểu rõ đao pháp quyết yếu Tam Thập Thất Trừu Nhị Thập Cửu Tống của y, do đó mới có thể đánh trúng vào người y không trật đi mảy may; nếu y không dùng đao pháp phối hợp với thân pháp Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục, erằng hiện tại cái xác nằm ngang giữa Đức Thi Sảnh chẳng phải là Hà Phú Mãnh mà là của y rồi.

Nhưng y cũNg đã giết đi Hà Phú Mãnh. Nhát đao đó chém xuống vô cùng mãnh liệt, cơ hồ như muốn gãy ngang thanh đao !

Tuy y đang bị trọng thương, nhưng vừa bước vào miếu là bản năng dã thú thời sinh của y đã làm y xác định được: có người vừa vào miếu.

“Bước ra ngay.”

Y nói.

Một cái bóng màu trắng thoáng qua, từ trên mái ngói nhẹ nhàng hạ xuống.

“Chú đó sao ? !”

Đó là Hà Bình.

“Quá lợi hại, tôi vừa mới chạm vào mái ngói, anh đã biết ngay tôi lại rồi.”

Chiến Tăng mừng rỡ nói: “Ta biết ngay chú thể nào cũNg lại tìm.”

Hà Bình nói: “Vì vậy anh trở về đây đợi tôi đấy hả ?”

Chiến Tăng nói: “Chú đã về lại Hạ Tam Lam Hà gia rồi chứ ?”

Hà Bình lạnh lùng gật đầu.

Chiến Tăng nói: “Ta đà giết Hà Phú Mãnh và một lũ làm bậy làm bạ gian ác với lão.”

Hà Bình nói: “Tại sao anh lại làm vậy ?”

“Như nếu bọn họ còn chưa chết, nhất định sẽ đối pho chú, ít ra cũNg sẽ ngăn cản, làm cho chú ở Hà gia chẳng làm trò trống gì được.”

“Anh làm như vậy, là phản lại Hà gia, tổn thương đến Hạ tam Lam.”

“Ta đã nói: thà phụ bản môn, không phụ thiên hạ: thà phụ người, không phụ nghĩa.”

Hà Bình cúi đầu xuống, một hồi lâu, mới từ từ nói: “Anh làm như vậy, đều chỉ là vì tôi, tôi rất cảm khích anh, có điều …”

Chiến Tăng cười nói: “Chỉ cần sau này chú có thể tha hồ cải cách Hạ Tam Lam, thì ta sẽ có thể yên lòng rồi: từ đây lang bạt kỳ hồ, thành tâm chúc chú và Lâm cô nương được nhiều hạnh phúc.”

Hà Bình bỗng lộ vẻ bình hòa, bình tĩnh nói: “Anh vĩ đại như thế, nếu thật tình muốn thành toàn cho tôi, chi bằng anh làm thêm cho tôi một chuyện nữa.”

“Sao ?” Chiến Tăng không hiểu.

“Chỉ cần làm thêm một chuyện nữa, là không còn gì phải áy náy nữa.” giọng nói của Hà Bình biến ra như con nít đang nài nỉ, y nói: “Nhé ?”

“NgưƠi cứ nói, ” Chiến Tăng cảm thấy không thể từ chối, “Ngu=Ơi cói đi, ta sẽ tận hết năng lực làm cho ngươi.”

Hà Bình nói: “Anh nhất định là làm được mà.”

Chiện Tăng nói: “Làm chuyện gì ?”

Hà Bình đột nhiên rút kiếm.

Kiếm quang lẹ như chớp giật.

Kiếm còn nhanh hơn cả kiếm quang.

Chiến Tăng chẳng thể nào né lách, né, tránh, y một thân bản lãnh tuyệt thế, bởi vì không phòng không bị, chỉ kịp thân hình nhúc nhích một cái, phập một tiếng, kiếm đã đâm ngay vào giữa bụng.

Hà Bình rút kiếm, mặt không đổi sắc, lại tấn công thêm lần nữa.

Chiến Tăng hừ lên một tiếng, rút đao ra

Thanh đao đỏ hồng chặn ngang lấy thanh kiếm.

Hà Bình quằn thanh kiếm bẻ một cái, thanh đao vốn đã bị mẻ một miếng, bây giờ đã gãy làm đôi, phập lên một tiếng nữa, mủi kiếm lại đâm vào giữa ngực Chiến Tăng.

Lâm Vãn Tiếu núp trong chuông đồng, mắt nhìn thấy mọi chuyện, muốn la lên.

Nhưng cô la không thành tiếng.

May mà cô la không thành tiếng

Chiến Tăng thoái lui cả mấy bước, thở hổn hển, gương mặt lô đầy vẻ thống khổ.

Y nói giọng thê thảm: “… Ta mà có đề phòng … ngươi chắc gì là địch thủ của ta.”

Hà Bình lạnh lùng nói: “Nói thật tình, ta đã tính kỹ rồi, nếu quyết đấu với ngươi, phần thắng chỉ được có ba. Tuy tuyệt chiêu của ngươi đều đã có dạy qua cho ta, nhưng trên mặt đấu chí, ta vẫn chưa phải là địch thủ của ngươi.”

Chiến Tăng cười thảm nói: “Do đó … hôm qua ngươi mới không dám cùng ta giao thủ … mà còn nói bao nhiêu đó lời, để cho ta xông pha Đức Thi Sảnh …”

Hà Bình lạnh lùng nói: “Phải đợi ngao sò tương tranh, mới có ngư ông được lợi; phải đợi hai con hỗ tương tranh, mới có kẻ đi săn được mồi.”

Chiến Tăng mặt mày càng trắng bệch: “Thế thì … ngươi dụ ta trao đổi Tống Biệt Đao … là đã sớm dự mưu nhát kiếm này rồi đấy chăng ?”

Hà Bình lạnh lùng lạnh lùng nói: “Thật rạ mọi chuyện nhất thiết đều đã có dự mưu, chỉ đợi Hà tất hữu Ngã ra lệnh giết ngươi, ta sẽ có thể tống biệt ngươi đi ngay. Như nếu không phải ta cố ý đem đao quyết trong sáu trận đánh đó ra cho Sử Nặc xem lén, báo lên Hà Phú Mãnh, lấy vũ công của ngươi, lão ta làm sao đánh cho ngươi bị thương nổi ? ! Ta đà từng mấy lần khuyên trở Hạ Tam Lam toàn diện đem người ra truy sát ngươi … bởi vì lấy sức của bọn họ, thật tình chẳng thể nào giết nổi ngươi, chỉ uổng tống mạng thế thôi. Ngươi không để ý sao ? Nhưng kẻ trong Hà gia phái ra giết ngươi, hoặc chết, hoặc bị thương dưới thanh kiếm của ngươi, đều là kẻ địch của ta.”

Chiến Tăng thê thảm đau khổ hỏi: “… Ngươi … tai sao lại muốn … làm như vậy ?”

Hà Bình lạnh lùng lạnh lùng lạnh lùng nói: “Ta là một kẻ làm đại sự, kẻ làm đại sự nhất định phải làm những chuyện người khác không làm, không thể làm, không dám làm, không biết làm, làm không được. Ngươi là phản đồ của Hạ Tam Lam, không giết ngu=ơi, làm sao lập oai ? Làm sao người khác phục tòng ? Ngoài ra, vũ công của ngươi có hơn ta chút đỉnh, để ngươi đó hoành hành giang hồ, làm sao mà liệu được ngày nào đó người chẳng hoành hành lên đầu ta ? Lúc đó muốn giết ngươi, đã quá muộn ! Hà Tất Hữu Ngã muốn ta giết ngươi, ta hoàn thành sứ mệnh, lúc trước đã có giết Lương Bát Công, hai công lao cộng lại, chắc sẽ thăng ta làm sảnh chủ; ngàoi ra, ngươi chết rồi, Lâm vãn Tiếu trừ chuyện lấy ta, cũNg chẳng còn chọn lựa được gì khác. Do đó, giết người rồi, xong hết mọi chuyện, thiên hạ thái bình.”

Tùy theo máu chảy ròng ròng xuống đất, gương mặt của Chiến Tăng trắng bệch thảm đạm như đao, y hít vào từng hơi từng hơi thở lớn, “… xem ra, Lâm cô nương … thật tình không nên lấy cái hạng người như ngươi !”

Hà Bình thản nhiên nói: “Chuyện đó, ngươI chẳng còn xen gì vào được rồi.”

Chiến Tăng thống khổ nói: “Ta vốn không nên xen vào chuyện của ngươi.”

Hà Bình hững hờ nói: “Chúng ta là hai người khác nhau, ngưƠi là ngươi, ta là ta, ngươi bất hạnh, ta gặp may. Ngươi ôm tài không gặp thời, ta ôm tài tất gặp thời. Do đó, ta giết ngươi, không phải ngươi giết ta. Ngươi xen vào chuyện của ta, chính là ngươi nhiều chuyện.”

Chiến Tăng thống khổ ôm ngực: “… Ngươi nói đúng lắm, cả đời ta ai ai ta cũng nhìn lầm, cũng xen vào trật chuyện.”

Hà Bình hững hờ hững hờ nói: “Chuyện ta giết ngươi đây, công thì đã lập rồi, nhưng chẳng tự mình kết thúc ngươi đâu. Ngươi nghe kìa, người trong Trử Hạc Đình và Phần Cầm Lâu đã bao vây trùng trùng điệp điệp phía ngoài miếu, bọn họ mới là người lại giết ngươi đó. Ta chỉ làm cho ngươi bị trọng thương, người thì bọn họ giết, có như vậy, bằng hữu trong giang hồ sẽ biết là ta chí tình chí nghĩa, thả cho ngươi một đường sinh lộ, do đó, ngươi chết chuyện ngươi, chẳng liên can gì đến ta.”

Chiến Tăng thống khổ nhắm mắt lại, không nói năng gì nữa.

Hà Bình vẫn dùng cái giọng hững hờ hững hờ hững hờ đó của y, nói thật ôn hòa: “Tái kiến đây, ông bạn. Ta là kẻ thà phụ túc hạ, không phụ bản môn.” Nói xong, dùng đôi bàn tay xinh xắn như thiếu nữ của y vỗ nhẹ vào mấy cái.

Thế rồi, ngu=ời bên ngoài bèn như sói như cọp, la hét vang trời tấn công vào miếu.

Hà Bình thì lúc đó đã dùng một tấm lụa mới tinh lau sạch vết máu dính trên bàn tay vẽ hoa mai của y, một mặt ung dung nhàn nhà nước chảy mây trôi bước ra khỏi miếu.

Lâm VÃn Tiếu tận mắt nhìn thấy: Chiến tăng không chịu để yên cho người khác lại mổ xẻ, vẫn cứ mình đầy vết thương khổ chiến, y giết từng đám từng đám người đang hung hăng xông vào đó, giết đỏ hồng cả mắt, đỏ hồng cả máu, đỏ hồng cả toàn thân, đỏ hồng cả miếu.

Nhưng y đã bị thương quá nặng, cuối cùng chịu hết nổi, đánh lui hết mọi người, phi thân lên thần điện, dùng thanh đao gãy tự chém rớt đầu mình.

Từ đầu đến đuôi, từ lúc bao vây Chiến tăng cho đến lúc thu dọn chiến trường, chẳng ai phát hiện được trong chuông có người.

… Hai người có đủ công lực để phát hiện trong chuông có người: Chiến Tăng đã chết, Hà Bình đắc thủ rồi cũNg đã nhơn nhơn bỏ đi.

Đợi đến lúc bọn Hạ tam Lam đem thân thể Chiến Tăng hiên ngang mang đi rồi, Lương Sung Cầm còn chưa hết kinh hồn mới dám kéo dây lên, mở nắp chuông ra, giải khai huyệt đạo cho lâm vãn Tiếu, rồi chui ra ngoài.

“Chúng ta … chúng ta … làm gì bây giờ ?”

Lương Sung Cầm mắt thấy tai nghe một trường thảm kịch kinh tâm động phách đó, nói chuyện cũNg biến ra ấp a ấp úng.

Lâm Vãn Tiếu hai má hồng lên như lữa, hồng cả làn da trắng như tuyết của cô, làm người ta có cái cảm giác lửa sầu nóng bỏng, lửa hận ngùn ngụt.

… Từ cái lúc chuyện đó xảy ra cho đến cuối cùng, cô mắt thấy mọi chuyện, tai nghe mọi thứ, ngu=ời cô như đang lọt vào vào thế giới của loài ong, bên tai chỉ nghe có tiếng ông ông không ngớt.

“Tôi yêu cầu anh một chuyện.”

Lâm Vãn Tiếu thở một hơi thơm như lan.

Lương Sung Cầm trái tim đang đập thình thình trong ngực.

“Chuyện anh thấy hôm nay, anh thề không được nói cho ai biết … anh nói ra, đối với anh và tôi đều không hay ho gì cả, chỉ làm cho người ta giết mình đi bịt miệng.”

“Vâng … vâng …” Lương Sung Cầm tỉnh ngộ.

Sau đó y thấy cô con gái đó đang lộ vẻ kiên quyết, kiên lệ, kiên thanh uyển chuyển quỳ xuống, hướng về thần điện lâm râm cầu nguyện.

… Đại khái chắc là cô đang cảm tạ thần minh ban ân; may mà mộ tlũ giết người đó không phát hiện ra bọn mình sao đó ?

… Thật ra phải cảm tạ mình điểm huyệt đạo của cô ta mới phải.

Nghĩ đến một trường xung sát kinh tâm động phách đó, Lương Sung Cầm cũNg lính quýnh quỳ xuống, bái tạ Bồ Tát đã ra ân phù hộ.

Dĩ nhiên y không biết Lâm Vãn Tiếu đang cầu nguyện chuyện gì.

Lầm Vãn Tiếu dùng một giọng nói chỉ có một mình mình hiểu để cầu nguyện: Thần Minh Bồ Tát, Hoàng Thiên phía trên, cho tôi lực lượng, cho tôi trí tuệ, tôi muốn quang phục Bất sầu môn, không, còn quan trọng hơn nữa, cho tôi quyền lực, cho tôi trợ lực, tôi phải giết Hà Bình, để báo thù cho Chiến tăng …”

Cô đã hạ quyết tâm vì y báo thù.

Tuy chuyện đó xem ra không liên can gì đến cô, nhưng Chiến tăng đã cứu cô ba lần, y thật không đáng bị giết. Chuyện đó đã cho cô thấy tận mắt, thì cô sẽ không buông tha được cho kẻ đã dùng thủ đoạn ti bỉ như vậy … bất kể kẻ giết người đó là ai !

Cô đã hận đến thấu xương.

… Không những vậy còn mệt mỏi vô cùng tận.

Một thứ mệt mỏi chỉ có bà già mới cảm thấy.

Bất quá, lúc cô bái lạy xong rồi đứng dậy, cô lại biến ra dung quang hoán phát, phong lưu còn hơn xưa, hàm tiếu đượm kiều mỵ, không sao tả hết, như một người con gái vừa mới thoát thai.

Cô hỏi Lương Sung Cầm: “Trong Thái Bình môn bọn anh, ai là người có quyền nhất ?”

Lúc cô hỏi như vậy, ánh mắt cô lưu chuyển, đượm thêm một nụ cười kiều diễm nhu mỳ; nhưng trong lòng cô chỉ có một niềm quyết tâm vững chắc: cho dù có bỏ hết kiếp này đi cũng phải vì chuyện này mà bao bất bình, giết Hà Bình, báo thù cho Chiến Tăng !

Hết

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up