Hà Phú Mãnh là một người trước giờ không chịu lãng phí thứ gì: tinh thần, tinh lực, tinh dịch; lão ngồi tư thế vô cùng oai phong, nhưng lại thích lắc lắc chân và bứt bứt râu.

Lúc A Nhĩ Bá đưa sáu bản báo cáo về lại Đức Thi Sảnh, Hà Phú Mãnh sờ sờ vào hàm râu bạc, rồi nói: “Bản báo cáo thứ bảy phải là chuyện Chiến Tăng Hà Khâm đấy chứ ?”

A Nhĩ Bá đáp: “Theo tôi biết, Hà Bình đã hạ chiến thư, ước hẹn Chiến Tăng ngày Đại Tuyết ở Tuyệt Đỉnh Thiên Sơn quyết đấu một trận.”

“Trong sáu bản tường trình đó, ngươi có thể thấy được gì không ?”

“Thấy.”

“Nói đi.”

“Từ khi Hà Bình ước hẹn với Chiến Tăng rồi, mỗi cách một đoạn thời gian, y lại giết một người, kẻ địch càng lúc càng mạnh. Y làm vậy, chắc phải là muốn khiêu khích cái sát tâm và sát chí, làm tráng đại lòng tin và sát lực của mình, đợi đến lúc sát khí đạt đến mức thịnh vượng nhất rồi, sẽ động thủ giết ngay Chiến Tăng.

“Còn gì nữa ?”

“Hà Bình vẫn còn đang nung đốt cái sát ý và đấu chí của mình, cho nên có thể thấy là chính y cũng không chắc ăn mười phần giết được Chiến Tăng.”

“Có lý. Hà Bình chắc hẳn là đang khích lệ đấu chí và sát thế của mình, không những vậy, những người nó giết, đều là những kẻ trước giờ đối địch với bản môn.”

“Vâng, vì vậy, ” nắm tay của A Nhĩ Bá bóp chặt lại một cái, cẩn thận chọn lời, “Hà Bình tựa hồ như vẫn còn rất trung tâm với bản môn, chẳng qua, những người y giết đó, đa số đều là kẻ thù sống chết của chỉ riêng y.”

Hà Phú Mãnh không nói tiếp ngay liền đó, con mắt ti hí nằm sâu trong đám thịt nung núc đang quan sát A Nhĩ Bá một hồi, rồi mới nói: “Cho là những người nó giết không giống nhau gì cả, nhưng tuyệt chiêu nó dùng đều y hệt nhau.”

“Vâng. Y dùng đây là thanh Tống Biệt Đao, đao pháp là Tam thập thất trừu nhị nhập cửu tống.”

“Ngươi có thấy rõ ràng không ?”

“Xác thực không lầm chút nào. Y giết luôn sáu phe địch, đao pháp giống nhau.”

“Như vậy tức là, nó đã luyện đao pháp thượng thừa của Hạ Tam Lam đến tầng hai mươi mốt rồi. Theo như tuổi tác và hỏa hầu của nó, coi như là cả ngàn năm mới gặp một lần.”

“Vâng.” Móng tay của A Nhĩ Bá đã đâm thủng vào da thịt giữa lòng bàn tay, nghe người khác khen tụng kẻ thù của mình, đúng là phải cần công phu tu dưỡng cực cao, “y có thể nói quả thực là nhân tài khó mà có được nhiều.”

“Tuyệt chiêu của Chiến Tăng là Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Nhất Phục, e rằng cũng đã luyện tới tầng thứ hai mươi ba rồi. Hai đứa chúng nó cờ trống tương đương, một trường long tranh hỗ đấu này, cũNg có ý tứ lắm đó.”

“Vâng.”

“Ngươi trước mặt ta, rất có khuôn phép, và cũNg rất thật thà, trước giờ không dám nói điều gì láo khoét, dè siểm gì ai trước mặt ta.”

“Thuộc hạ không dám.”

“Thật ra, như nếu ngươi dè siểm, khiêu bạt ly gián, ba hoa chích chòe, ta cũng thấy ra được. Nhưng ngươi rất trung tâm với ta, chuyện đó ta biết. Do đó, bất kể hạng người như Hà Bình hay Chiến Tăng thứ nhân tài như vậy trong Hạ Tam Lam, e rằng ngươi cũng khó mà đứng vững lâu dài, còn ta, cũng khó mà bảo đảm cho được sẽ có ngày …” giọng nói kéo dài ra một chút, không nói hết câu.

A Nhĩ Bá lập tức nối lời: “Mấy tên lóc chóc đó, làm sao mà lâu dài cho nổi ! Bọn nó còn chưa đáng xách giày nữa là !”

Hà Phú Mãnh bật cười: “Ngươi nói câu này là a dua đó ! Bất quá, nghe cũNg êm tai lắm. Sông dài làn sóng sau đẩy làn sóng trước, người đời sau giết người đời trước. Ta và người không thể không đề phòng. Môn chủ trước giờ không dễ gì tín nhiệm ai, phế bỏ nâng đở, cách dùng người khó đoán khó lường, vì vậy …”

Hà Phú Mãnh dùng ngón tay vân vê mấy sợi râu của lão: “Ta muốn Hà Bình lấy Lâm Vãn Tiếu, thật ra là hạ lệnh cho nó giết Chiến Tăng; ta muốn nó giết Chiến Tăng, thật ra là để cho ngươi lên chức. Nó giết Chiến Tăng rồi, lại lấy Lâm Vãn Tiếu nữa, nhất định sẽ là cái đích của mọi người, ai ai cũng sẽ ganh ghét nó. Một đứa con gái hay ho như Lâm Vãn Tiếu đáng lý ra phải là cho ngươi lấy, để ta đùa một trận, một đứa con gái hay ho như vậy ta và ngươi chẳng thể bỏ qua … mấy chuyện đó, trước giờ ta và ngươi vốn đã hợp tác chặt chẻ với nhau, mà cũng hợp tác có ý vị lắm đấy chứ.”

A Nhĩ Bá thỏng tay cúi đầu, cung cung kính kính nói: “Vâng, vâng …” móng tay ngón giữa nghe phách một tiếng, đã bật ngược ra.

Hà Phú Mãnh bấy giờ mới nghiêm nét mặt nói: “Vì vậy, không giữ được là không được giữ, phải trừ ác tận nơi, nhổ cỏ tận gốc, vì cơ nghiệp của Hạ Tam Lam, còn thêm chuyện lớn là hợp tác giữa chúng ta và Thái Bình Môn, mấy chuyện đó, ngươi ráng mà làm sao cho ổn thỏa đi !”

“Vâng !”

A Nhĩ Bá Sử Nặc hoàn toàn hiểu ý Đức Thi Sảnh Hà Phú Mãnh.

Bất kể là Chiến Tăng hay là Hà Bình, không ai có thể để bất kỳ người nào sống sót.

Trên đời này vốn không có ai có thể sống dài lâu sống sung sướng, nhưng có người vì để cho mình có thể sống lâu hơn được một chút, sung sướng hơn được một chút, sẽ không tiếc làm cho người khác sống ít đi một chút, và khổ sở đi một chút.

Chiến Tăng và Hà Bình cái trận long trời lỡ đất này, không thể nào tránh khỏi, nhưng để xác thực làm cho hai con hỗ này cấu xé nhau, A Nhĩ Bá biết rằng mình nhất định phải đeo dính một người: đấy chính là Lâm Vãn Tiếu.

Dựa vào cái liên hệ “một cặp xứng đôi vừa lứa” mà giang hồ đã ban tặng, và giao tình kiểu “tri kỷ bên nhau chân trời góc bể” với Chiến Tăng, chỉ có mình cô là có cái lực lượng cái khả năng, ngăn cản được hai tay kiêu hùng tuyệt đại đồng môn đồng phái mà khác đường lối này, quyết đấu một trận thư hùng kinh thiên quỹ khóc thần sầu đó.

Do đó, nhiệm vụ của A Nhĩ Bá Sử Nặc là phải ngăn cản cô đi ngăn cản.

Lâm Vãn Tiếu từng hỏi qua Chiến Tăng.

Chiến Tăng chỉ mài đao, chẳng nói năng gì.

… Bình thời y đối với cô rất ôn nhu, nhưng chuyện gì liên quan đến Hà Bình, y rất trầm mặc.

Lâm Vãn Tiếu đã có khuyên Hà Bình.

Hà Bình chỉ mỉm cười, vẫn cứ vẽ cái bức vẽ của y.

… Bình thời y rất thích vẽ hoa mai, nhưng dạo sau này, y lại thích vẽ rắn.

Lâm Vãn Tiếu quyết định chẳng khuyên can gì nữa.

Dù gì cô cũng đã biết bọn họ sẽ quyết đấu lúc nào, tiến hành ở địa phương nào.

Trên Tuyệt Đỉnh Sơn có tòa Thiên Vi Phong.

Trên Thiên Vi Phong có tòa Long Hỗ miếu.

… Chiến Tăng và Hà Bình, chắc hẳn là sẽ quyết một trận tử chiến ở nơi đó.

Cô đã hạ quyết tâm.

CÔ nhất định phải ngăn cản bọn họ quyết đấu.

Cô cho rằng Hà Bình không nên giết Chiến Tăng, bởi vì Chiến Tăng là một kẻ tốt trong đám tà đạo. Chiến Tăng vì Hà Bình đã giảm đi không ít kẻ địch và trở ngại, bất kể Hà Bình vì lý do gì, đều không nên giết Chiến Tăng. Chiến Tăng cũng không nên giết Hà Bình, bởi vì Hà Bình là kẻ tốt duy nhất trong đám Hạ Tam Lam. Hà Bình đã từng mấy độ trước mặt Hà Tất Hữu Ngã thỉnh cầu giùm Chiến Tăng, không những vậy, đã từng thỉnh cầu Đức Thi Sảnh, Phần Cầm Lâu, Trử Hạc Đình thu hồi quyết sát lệnh giết Chiến Tăng; Chiến Tăng giết ai cũng được, nhất quyết không nên giết Hà Bình.

Lại càng trọng yếu nữa là, vì Chiến Tăng và Hà Bình đều là bạn của cô.

Bạn tốt.

Cô thích Chiến Tăng vô cùng, cô thích cái kiểu y cầm ly rượu, chùi mồ hôi, mang giày, thứ gì cũng đượm đầy vẻ khí khái của một kẻ nam tử hán.

Cô tịch mịch, còn Chiến Tăng thì mãnh liệt.

Cô thích theo Chiến Tăng xông xáo, xung đột, xung thiên hạ.

Cô thích cái kiểu của Chiến Tăng một mình chèo ghe giữa chốn không người, nghênh ngang thiên hạ, cái vẻ mình làm chuyện mình mặc kệ ai khác.

Cô quan tâm đến Chiến Tăng, hy vọng y không phải cô độc, mãnh liệt, xông pha hàn thử không chịu đứng yên một chỗ đến như vậy. Cô hy vọng tốt cho y, càng lúc càng tốt, tốt hơn cô nhiều lắm.

Có điều cô yêu Hà Bình.

Cô nguyện cùng Hà Bình độ qua đời này kiếp này.

Cô không hy vọng trong hai người, sẽ có bất kỳ người nào chết.

Cái hôm lạnh thật lạnh đó, cô sai người khiêng kiệu đem cô lên Tuyệt Đỉnh Sơn, sau đó cô dùng cái ý chí vô cùng đó của cô, trèo lên Thiên Vi Phong, tìm đến toà Long Hỗ miếu.

Long Hỗ miếu vì ở nơi xa xôi cho nên không được hùng vĩ lắm, thêm nữa là trụ trì miếu của đời trước đã viên tịch, không ai lưu lại trong miếu, lâu năm không được trùng tu, không có hương khói, bụi bặm mạng nhện giăng đầy.

Lâm Vãn Tiếu thấy trước điện có cái lò hương đầy bụi bặm để đó còn có cái chuông lớn bị bụi bặm phủ lên một lớp dày.

… Miếu tuy nhỏ, chuông và lò hương lại rất lớn.

Nên núp vào trong chuông hay núp vào trong lò hương thì hơn nhĩ ?

Lò hương có cái nắp để thông hơi.

(Trong lò chắc không có gì cả đấy chứ nhĩ ?)

Cô thò đầu vào đó nhìn quanh một vòng …

Đột nhiên, thật là bất ngờ, cô thấy trong đó có một khuôn mặt: hai lỗ tai lớn bằng cái bình rượu, một đầu tóc bạc trắng, và cái mặt đầy nét nhăn nheo !

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up