Nhịn đau còn khó nhịn bằng nhịn nhục, nhưng nhịn nhục lại khó chịu hơn nhịn đau.

Lâm Vãn Tiếu đã từng bị thụ nhục nhã.

Ô nhục.

Do đó cô biết gã đàn ông này hiện tại đang tính làm gì.

Gã đang dùng sức làm cho cô cảm thấy đau đớn, cô đang đau đớn nhưng cũng tìm cách cho đầu óc mình sáng suốt, trong khi đầu óc sáng suốt còn có thể tìm cách phải làm sao ứng phó với một con thú vật khát máu, vì không thấy đước một trường khích đấu lưỡng bại câu thương mà biến thành ra dục vọng điên cuồng !

A Nhĩ Bá thò tay ra giải khai á huyệt của cô (chỉ á huyệt), rồi dí đầu cô vào trong đám tro, thở hồng hộc gấp rút nói: “La đi, ta thích đàn bà gào thét.”

“Bọn nó chẳng hề đánh nhau.” A Nhĩ Bá hằn học nói, “bất quá, mi vẫn còn trong tay ta, bên ngoài còn có Lương Bát Công. Đợi ta hưởng thụ mi xong rồi, bọn nó đánh nhau với Lương Bát Công cũNg có kết quả, ta có mi trong tay, chẳng sợ bọn nó dám làm gì.”

Sau đó bàn tay gã rời khỏi chỗ yếu hại của Lâm Vãn Tiếu, một mặt hối hả cởi quần dưới của Lâm Vãn Tiếu, một mặt cởi quần của mình ra …

Chính ngay lúc đó, một tiếng nói dữ tợn vang lên từ phía sau.

Tiếng nói như sắt như đá, mỗi chữ như đang nãy lữa tứ tán khắp nơi trong không khí:

“Ngươi đừng có hòng đem Lâm cô nương ra đe dọa, ta có thể để cho ngươi mặc quần lại rồi rút roi ra ứng chiến một phen.”

A Nhĩ Bá cả người cứng lại.

Gã từ ánh mắt cuồng hỉ của Lâm Vãn Tiếu thấy được cái bóng như thiên thần phía sau lưng mình.

“À, ngươi chẳng còn thanh Khưu Dẫn kiếm.”

“Nhưng ta có Tống Biệt Đao.”

“Tống Biệt Đao ngươi xài không thuận tay.”

“Ngươi có thể thử thử xem.”

“Lâm Vãn Tiếu vẫn còn trong tay ta.”

“Mạng của ngươi nằm trong tay ta.”

“Nếu ngươi dám giết ta …” A Nhĩ Bá cười hung dữ nói, “Cả đời ngươi đừng hòng còn trở về được Hà gia.”

“Thà phụ bản môn, không phụ thiên hạ.” Chiến Tăng nói, “nếu không phải ngươi và Hà Phú Mãnh một đám chủ trì Hạ Tam Lam, lạm sát những kẻ chính nghĩa trong môn phái, Hà gia làm sao lại bị người ta kêu thành ra hạ tam lam ? Các ngươi câu kết Kim binh, ngấm ngầm tư thông Tây Hạ, mưu đồ trong ngoài gian ác với nhau, hạng người như bọn ngươi, ta giết một tên với một trăm tên cũng không thèm chớp mắt !”

A Nhĩ Bá ánh mắt loang loáng, tóc bạc lóng lánh, “Được, coi như ta sợ ngươi đó, ta giao Lâm cô nương lại cho ngươi …”

Thình lình hai bàn tay gã mười ngón như lưỡi câu nhanh như điện móc tới tử huyệt của Lâm Vãn Tiếu.

(Gã vẫn còn muốn giữ Lâm Vãn Tiếu làm con tin.)

(Hiển nhiên, gã không nắm chắc được chuyện đánh nhau thắng được Chiến Tăng.)

Chính ngay lúc đó, Lâm Vãn Tiếu bỗng mở miệng ra:

Phun một ngụm tro.

A Nhĩ Bá mắt nhắm lại, chỉ trong cái khoảnh khắc nhỏ bé đó, một làn sáng trắng lóe lên, đem theo một tia máu đỏ, như thế mà xẹt qua.

Cặp bàn tay của gã, đã bị chém cụt từ cô tay đi.

A Nhĩ Bá hét lên một tiếng thảm thiết, Chiến Tăng đá cho gã một cái văng ra khỏi cửa miếu.

“Đừng giết tôi, đừng giết tôi …” A Nhĩ Bá vẫn còn đang rú lên thê thảm.

“Ngươi đã thành tàn phế, sống trong Hạ Tam Lam cũng chỉ là một phế vật, ta chẳng giết ngươi.” lúc Chiến Tăng thu đao lại, y phát hiện ra vết mẻ trên đao càng lộ ra rõ ràng, “Người ta muốn giết đó, là cái tên vô pháp vô thiên một tay che dấu mặt trời Hà Phú Mãnh !”

Sau đó y quay qua Lâm Vãn Tiếu còn chưa tỉnh hồn lại, dùng một giọng ôn hoà hiếm có nói: “Sau sân có cái giếng, tôi đem cô lại đó rửa mặt, được không ?”

Lâm Vãn Tiếu hối hả rửa cho xong mặt mày, chỉnh đốn lại quần áo, rồi hỏi, “Sao anh biết tôi núp trong lò hương ?”

Chiến Tăng nói: “Chúng tôi đã suy đoán thể nào cô cũng lại ngăn cản bọn tôi quyết đấu. Ngoài ra, Hà Bình cũNg liệu tưởng A Nhĩ Bá nhất định cũNg sẽ núp đâu gần đó phục kích. Do đó chúng tôi đặc biệt chú tâm một chút. Bụi bặm trên lò hương, có để dấu chân. Tôi và y cố ý bỏ đi, rồi do tôi trở lại xem thử: có phải cô đã lọt vào tay hắn rồi đó chăng.”

Lâm Vàn Tiếu tỉnh ngộ nói: “A, chẳng phải dấu chân của Sử Nặc, đó là của tôi. Gã muốn ám toán các anh, do đó rất cẩn thận, chẳng để dấu tích gì. Tôi núp vào đó là có thiện ý, do đó chẳng tính toán đến chuyện dấu diếm sao cho tốt. Anh cứu tôi đây là lần thứ ba đó.”

Sau đó cô u u thở ra nói: “Tôi yêu cầu anh một chuyện được không ?”

“Chuyện gì ?”

“Anh đem tôi lại xem Hà Bình và Kỳ Vương đánh nhau.”

“Cô lại cũng chẳng giúp gì được.”

“Có điều vạn nhất y có chuyện gì … anh cũng giúp được mà.”

“Được, tôi đem cô đi. Nếu không, cô cũNg chẳng yên lòng; ” Chiến Tăng nói, “Bất quá, cô yên tâm đi, Kỳ Vương quả thật là một đối thủ đáng sợ, nhưng muốn thu thập Hã Bình, chẳng phải là một chuyện dễ dàng.”

Lên đến Thiên Vi Phong, bọn họ bèn thấy Hà Bình và Lương Bát Công đang quyết chiến.

Khinh công của Thái Bình môn giữ vị trí số một trong vũ lâm, mà tuyệt chiêu của Lương Bát Công, nằm ở chỗ “kỳ”.

Gương mặt đồng nhan hạc phát của lão đang đỏ au, đầu thì lớn, thân thì nhỏ, tay chân dài lêu nghêu, vũ khí trong tay lão, có khi thì là một thân cây bẻ từ cây cầu ra múa may, có khi thì là một con cá chép lấy từ dưới khe lên làm thành đao, có khi thì lấy một lọn tóc bạc trên đầu làm kiếm, chiêu chức đánh ra tân kỳ, so với thiên mã hành không e còn muốn thiên mã hành không hơn nữa.

Bất quá, con người trẻ tuổi, trầm trước, kiên nhẫn vô biên là Hà Bình, thủy chung vẫn dùng kiếm pháp Khưu Dẫn, ung dung ứng phó.

Có khi, Chiến Tăng và Lâm Vãn Tiếu thấy Hà Bình đang đánh nhau với một cây cổ thụ, có khi lại thấy y đánh nhau với một tảng đá lớn, sát phạt vô cùng tập trung, mà Lương Công thì lại đứng ở một bên, đợi thời cơ tập kích.

Lâm Vãn Tiếu đứng ở xa xa, thấy tình cảnh như vậy, kinh ngạc hỏi: “Tại sao lại như vậy ?”

Chiến Tăng mặt mày nghiêm trọng nói: “Lương Bát Công đang thi triển Chướng Nhãn Pháp, biến thân cây tảng đá đều thành ra là lão, Hà Bình thấy đó đều là ảo giác.”

Lâm Vãn Tiếu lo lắng quá kêu lên một tiếng ui chao.

… Hà Bình chính đang tránh khỏi Lương Bát Công một cú tập kích vô cùng hung hiểm.

“Cô đừng sợ, cũNg đừng lo lắng gì; ” Chiến Tăng cặp mắt đang sáng rực lên, “Kỳ Vương đáng lý ra nên dùng khinh công và nội lực đối phó Hà Bình mới phải, lão đối với một tay cao thủ đệ nhất lưu của Hạ Tam Lam thi triển kỳ thuật và ảo thuật mà không dùng tuyệt đỉnh khinh công, thành ra như lấy đoản đánh trường.”

Quả nhiên, xem ra như Hà Bình đang chuyên chú đánh nhau với mấy con chim ưng đang bay vần vũ trên trời, nhưng đang lúc Lương Bát Công ở một bên đợi thời cơ tập kích, thanh Khưu Dẫn kiếm đột nhiên dùng thân pháp Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục đâm ra ba mươi bảy nhát đưa vào hai mươi chín nhát tống ra.

Máu tươi bắn vọt.

Lương Bát Công hừ lên một tiếng thoái lui.

Thoái vội thoái vã.

Lâm Vãn Tiếu đang mặt mày tươi rói, Chiến Tăng đã chau mày lại, “Không xong !” y la lên.

“Sao rồi ?”

“Lương Bát Công bị thương muốn bỏ chạy, bốn tên thủ hạ dưới tay lão là Phong, Lâm, Hỏa, Sơn đang tính lại đánh nhàu, cô đứng đây, đừng có đi đâu, tôi phải giết cho sạch chúng nó trước rồi tính sau.”

Bấy giờ, mấy đốm lữa đang chiếu lấp lánh trong màn đêm bỗng rực sáng lên thành những tụm lửa lớn (nguyên văn bị thiếu) biến thành đám lửa trời hừng hực bay lại chỗ Hà Bình, gió cũng thình lình nổi lên, đem mấy đám diều bay hết về lại hướng của y.

Nhưng Chiến Tăng đà xung sát lại.

Y vung đao lên.

Vừa đưa vừa tống chặt tan nát mấy con diều.

Y xông thẳng vào trong đám lửa.

Và giết người trong đám lữa.

Núi như muốn rung chuyển.

Cây như muốn chao nghiêng.

Đang rung đang chao đó, Lâm Vãn Tiếu phát hiện ra không biết bao nhiêu (nguyên văn bị thiếu), từ trong rừng vụt ra rồi lại vụt vào lại trong rừng; còn bao nhiêu thứ kỳ thạch quái nham trong núi trong hang, có lúc biến thành cọp gầm thét, có lúc biến thành một bầy chim ưng hung mãnh, có lúc biến thành trai gái đang hoan lạc, có lúc lại biến thành một bầy rắn đang chạy loạn xạ !

Lâm Vãn Tiếu đứng ở ngoài cuộc, đã còn thấy muốn kinh tâm động phách, huống gì là người trong cuộc !

Thế mà Chiến Tăng đang đứng trong trận, mỗi nhát đao chém ra, tiền bất kiến cổ nhân, hậu bất kiến lai giả, khí phách oai hùng; y đứng sừng sững bất động, gặp chiêu là tiếp chiêu, hai chần trồng rễ trên mặt đất, ngưng tụ sức lực chống đở phản kích.

Thanh đao của y đâm ngang ngang ra, không phải đâm thẳng vào thân cây, mà như là bị hút vào trong đó; y phách chưởng vào vách núi, hình như là đang vổ về thật ôn nhu vào vai tình nhân, nhưng núi muốn rung chuyển, đất muốn chấn động, cây cỏ núi non phát xuất ra không ngớt tiếng người la thảm thiết.

Hà Bình vẫn còn đang múa kiếm.

Lương Bát Công vừa bỏ chạy vừa dùng cát dùng đá dùng cây dùng cỏ che dấu bảo vệ, có khi lão biến thành một cái giày cỏ, có khi biến thành kẻ một mắt (còn mắt kia biến thành ám khí bắn lại Hà Bình), có khi biến thành con rắn, thành một cây đinh, thành một con ruồi …

Lão chấn động núi non cây cỏ, biến đổi bao nhiêu kỳ trận, để ngăn trở Hà Bình theo truy kích; lão lại biến thành tấm đồng bạt hai bên đánh vào phát ra muôn ngàn tia kim quang, biến thành một con quái vật đầu người thân rồng cánh ưng đuôi bò, bay vụt đi, để làm Hà Bình sợ hãi không dám đuổi theo.

Nhưng Hà Bình cắn chặt răng, bàn tay trắng trẻo đáng lý ra là của một cô thiếu nữ cầm kiếm cứ đuổi theo lão.

Lương Bát Công dựa vào khinh công tuyệt thế và thông hiểu địa hình, nhảy ngay xuống vực thẳm, Hà Bình cũNg nhảy ngay xuống theo.

Chiến Tăng đang đánh say sưa thấy vậy la lớn: “Không được …” thần công vận lên cực độ, giết người vô số.

Lâm Vãn Tiếu bấy giờ mới thấy tận mắt: gã đàn ông trước giờ vẫn văn vẻ ung dung, có chút giống đàn bà con gái kia, hung dữ lên cũng hung dữ đáo để như ai.

Y hoàn toàn chẳng đếm xỉa gì.

Y chẳng màng nguy hiểm.

Y nhảy ngay xuống vực sâu ngàn trượng.

Vừa nhảy xuống là, chân thì đạp vào vách núi, tay thì chụp vào rễ tùng, mõm đá lồi ra, tá lực chậm tốc độ lại, kẻ địch đã bị chém chết rồi, sau đó y mới hấp một hơi khẩu khí liên tiếp dùng Ngũ thập thất Khởi, Tứ Thập Nhất Lạc, đụng đá nhấp vào đá, đụng tùng đánh vào tùng, đụng dây leo níu dây leo, dùng tất cả biện pháp một hơi bay ngược lên lại đỉnh núi, rốt cuộc ráng sức nhảy lên tới đỉnh, mới ngã ầm ra, miệng rỉ đầy máu tươi.

Chiến Tăng bấy giờ đã đánh lui được Phong, Mộc, Hỏa, Sơn. Thật ra, bốn tay hộ pháp của Kỳ Vương, thấy chủ nhân đã bị chém chết, cũNg chẳng còn dám luyến chiến, bỏ giáp bỏ khí giới chạy một mạch.

Lâm Vãn Tiếu chẳng còn cố kỵ gì, chạy lại chỗ Hà Bình. Hà Bình đang toàn tâm toàn ý đả tọa, vận khí điều tức, mạch nhịp đang nhảy loạn xạ. Chiến Tăng ngắm nghía Hà Bình một hồi, móc ra hai cục Cửu Tự Kim Đoan đan, cho Hà Bình uống vào, rồi nói với Lâm Vãn Tiếu: “Y chẳng sao cả, chỉ vì đang lúc đuổi giết Kỳ Vương, dùng hết tận sức lực, đến nổi ra áu bên trong. Hiện tại y không thể mà cũng không nên xuống núi. Tôi đưa hai người lại Long Hỗ miếu tạm trú ở đó, lát nữa tôi còn có chút chuyện, xuống núi một lát, cô canh chừng cho y, trong vòng hai tiếng đồng hồ, không được để y đi đứng loạn xạ, để nội thương đừng bị biến ra tệ hại. Đợi y hồi phục lại nội lực rồi, cô và y mới được trở về lại Hà gia Hạ Tam Lam.”

Lâm Vãn Tiếu có được bốn phần yên tâm, còn sáu phần thì hoang mang hỏi: “Anh … anh tính đi đâu ?”

Chiến Tăng cười hào sảng nói: “Cô yên lòng, tôi đi chỗ này, đều là những người, thà phụ bản môn, không phụ thiên hạ.”

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up