Quýnh quá!
Tức quá!
Có điều chẳng ai dám làm gì cả!
(Tổng đường chủ phu nhân đang nằm trong tay gã khốn kiếp kia mà!)
Trương Cự Dương tức quá cứ dậm chân thình thịch: “Ta đã bảo các người thủ cứng ở Báo Ân Đình! Chỉ cần thủ cứng chỗ đó, là chẹt ngay đường thoái lui của tên khốn, các ngươi cứ loạn cả vị trí, thành ra làm náo đến mức thế này đây!”
Bình Lánh Bành gương mặt to lớn vốn đã đỏ hồng như trái thị chín bây giờ lại càng đỏ nữa: “Ông la tôi! Hắn tự tìm lại đấy chứ, không lẽ tôi để cho mình bị mổ bị xẻ mặc tình sao! ? Các người chẳng ai cản được hắn, còn đi đổ cho tôi!”
Hạ Thiên Độc hằn học nói: “Thằng tiểu tử này giảo trá quá chừng! Chẳng ai ngờ được nó không đi mưu đồ thoát thân, lại xông ngược vào đây!”
Trần Khổ Liên nói lạnh như băng: “Bất quá, chính vì phu nhân đang ở trong tay của y, hiện tại chắc y cũng không ngờ được chúng ta dám xông vào trong …”
Thúy Nhi thất sắc cả lên nói: “Không được, không được, phu nhân ở trong tay y mà, không được mạo hiểm như thế.”
“Chúng ta chẳng thể chờ cho tới lúc tổng đà chủ về rồi giao chuyện lại;” Giải Nghiêm Lãnh ráng dằn cơn phẫn nộ xuống, lấy giọng oai nghiêm ra dõng dạc nói:”Chúng ta phải bao vây nơi này mấy lớp, không cho hắn thoát ra được. Chờ có cơ hội, là lén vào, cứu phu nhân, giết tên gian tặc. Mặt khác, mau mau gọi Lâu Tam trưởng lão về nhà, cùng thương nghị kế hoạch; cùng lúc tìm gã Khoái Thoái mau mau đi Trường Tiếu bang, thông tri cho tổng đường chủ hay mọi chuyện.”
Kết quả là bọn họ chẳng một ai bước vào được Báo Đáp viên nửa bước … bất kể bọn họ cẩn thận đến đâu, rón rén im ru đến mức nào, chỉ cần bọn họ vừa bước tới sân, trong Khoái Ý Các lập tức có tiếng cảnh cáo truyền ra: “Đừng có quên, phu nhân còn đang nằm trong tay ta.”
Hai tên đệ tử của Giải Nghiêm Lãnh còn chưa chịu phục, rón rén bước vào, kết quả, một bầu rượu và một chén rượu bay ra, chén rượu thì chọi trúng vào con mắt bên trái một tên đệ tử, bầu rượu thì đập bể một bên má tên đệ tử khác.
“Đem rượu thịt vào đây!” Trong phòng có tiếng phân phó: “Tổng đường chủ về đây, mời ông ta quá bộ lại gặp ta.”
Đồng La Kim Cương Bình Lánh Bành tức quá, y nhất định không đếm xỉa gì nữa xông vào đại.
Lần này Giải Nghiêm Lãnh lại như một tảng đá trơ trơ trước con sóng dữ, lão lắc lắc đầu.
“Nhưng mà,” Bình Lánh Bành thở phò phò nói: “Đê/ cho thằng vương bát đãn này ở cùng chỗ với phu nhân …”
Giải Nghiêm Lãnh môi dưới trề ra cười nhạt một cách tàn bạo, lão ta chỉ nói: “Ta xem tên tiểu tử này không đơn giản đâu.”
Hạ Thiên Độc hình như hiểu ra: “Đúng, nãy giờ hắn còn chưa rút đao ra, không chừng là kiếm.”
Trương Cự Lương nghe bọn họ nói, bèn len lén bảo cho bà vợ mình là Trần Khổ Liên đang tính xông vào đánh kẻ gian tặc một cú không kịp trở tay: “Khỏi cần phải làm chi nữa. Ta xem, nhất thiết mọi chuyện hãy chờ tổng đà chủ về rồi tính đi.”
Chuyện là như vậy, chiều hôm nay, nàng muốn may một cái lót cho Trương Hầu, bởi vì mùa đông mấy bữa rày dài lê thê, Trương Hầu hay đi ra ngoài, xông pha gió tuyết, nội lực của y có cao cách mấy cũng cảm thấy lạnh. Nàng nghĩ vậy, do đó mà ngồi đó may.
Thì ngay lúc đó, một gã đàn ông xông vào.
Xông vào ngay phòng nàng.
Nàng bị lọt vào tay y.
Rồi tiếu theo đọ một đám người trước giờ vẫn là chiến hữu quen thuộc với chồng mình hầm hừ xông vào theo, nhưng chẳng ai có biện pháp gì cứu nàng ra khỏi được khốn cảnh.
Rồi sau đó, gã hán tử này la hét cho một hồi, cả bọn đều vừa phẫn hận vừa tức tối thoái lui ra hết. Không chừng, nếu so với một đám ngườii lúc nãy xông vào nhà mình và chỉ còn một người ở đây, nàng thấy nàng cảm thấy còn dễ chịu hơn (bất quá cũng nguy hiểm hơn).
Hiện tại, chỉ còn có mình nàng và y.
Y buông tay nàng ra, thoái lui ba bước.
Y không hề điểm vào huyệt đạo của nàng … Chuyện đó làm nàng lấy làm kinh ngạc vô cùng.
“Bà đừng bỏ chạy đi nhé, có được không ?” Gã hán tử lại có vẻ như thành thật năn nỉ nàng, “tôi không phong bế huyệnt đạo của bà, tôi cũng không muốn trói bà lại, có điều, bà mà ra khỏi đây, tôi chỉ còn có cách liều mạng với bọn họ. Tôi chẳng sợ chết. Bọn họ đông người, vũ công cũng cao lắm, nhưng chưa chắc là tôi sẽ chết. Tôi sợ giết người, tôi cũng không hy vọng người ta giết mình; nhưng nếu giết người mà tôi khỏi chết, thì tôi chỉ còn nước giết thôi, nhưng nếu bà còn ở đây, thì chẳng ai phải nhất định chết.”
Sau đó y lại hỏi: “Bà nghĩ có phải không ?”
“Ông là ai ?”
Nàng vẫn còn có giọng điệu không tin tưởng.
“Tôi tên là Vi Thanh Thanh Thanh, tôi cũng là người trong Trảm Kính Đường, có điều chỉ là thứ không ra gì lắm.”
“Sao, chú là tiểu sư đệ của ngoại tử đó à .”
“Đúng vậy.”
“Chú lại đây làm gì ?”
“Tôi lại tìm đại sư huynh.”
“Tìm đại sư huynh là tìm thế này sao ?”
“Không làm sao được. Tôi muốn gặp ông ta mấy lần, đều bị đám người đó chận lại. Tôi không có cách gì khác hơn.”
“Chú tìm y có chuyện gì ?”
“Hai chuyện.” Y nói: “Vốn chỉ có một chuyện, có điều đến đây, lại có thêm chuyện thứ hai.”
“Nói cho tôi nghe được không ?”
“Hay là …: Vi Thanh Thanh Thanh vốn đang muốn nói ra. Y gặp nàng, không biết sao, trong bụng có gì đều muốn nói cho nàng nghe. Bất quá, cái chuyện người trong Trảm Kính Đường cướp tiêu giết người quá nghiêm trọng, y cảm thấy hay là nói thẳng với tổng đường chủ xem ra ổn thỏa hơn …
Lỡ mà mấy vụ án đó, đại sư huynh không hay biết gì, y đem nói trước với đại sư tẩu, đối với đại sư huynh không khỏi mất công bằng; còn nếu đại sư huynh có liên quan gì tới mấy vụ án đó (chắc là không thể rồi), thì nói cho đại sư tẩu biết chỉ phải nàng lo lắng. Do đó y vẫn quyết định chẳng nói ra: “Gặp đại sư huynh rồi thưa thẳng với ông ta tốt hơn.”
“Được,” Lương Nhiệm Hoa nói: “Thế thì chú thả ta ra. Ta đi nói bọn họ để chú gặp đại sư huynh.”
“Đại sư huynh có nhà không ?”
“Không có.”
“Thế thì chẳng ăn thua gì đâu. Bọn họ có bằng lòng với bà, cũng nhất định phải lại giết tôi. Đến lúc đó, tôi cũng đành phải giết bọn họ thôi.” Vi Thanh Thanh Thanh kiên quyết nói: “Tôi chẳng muốn có chuyện liều mạng sống chết. Cầu mong bà ở lại nơi này, được không ? Tôi không làm hại gì bà cả.”
“Tôi biết.” Nụ cười của nàng thật kiều diễm, thật tin tưởng và thật ngạo ngạn. Vi Thanh Thanh Thanh phát giác ra, sắc đẹp của nàng không chỉ là truyền thần, mà có thể là truyền thế là khác. Mỹ lệ đến từ thống khổ đấy, đối với Vi Thanh Thanh Thanh mà nói, càng mỹ lệ càng thống khổ, hiện tại y lại càng tin vào câu đó.
Nàng đã gặp qua gã đàn ông này.
(Trong tang lễ lão đường chủ, nàng đã gặp y, một gã hán tử thân hình hào tráng đượm vẻ ưu uất gì trong đó.)
Nàng tin rằng y chính là Vi Thanh Thanh Thanh.
(Y hoàn toàn không phải là cái gã cùng hung cực ác mà người trong đường vẫn đồn đãi hoài, cướp tiêu, giết người, gian dâm, cướp bóc … dưới mắt nàng, dưới ánh đèn, đấy chỉ là một gã hán tử hào tráng hơn là ôn nhu, nhưng ưu uất lại có bề hơn cả hào tráng thế thôi.)
(Tại sao y lại có vẻ u uất thế nhĩ ?)
(Phảng phất còn có vẻ bi thương …)
(Y có vẻ như một đứa bé, gặp phải nhiều chuyện ủy khúc không nói được cho ai nghe.)
Bấy giờ, có bốn người đang tiến vào trong sân, y bỗng thét lên một tiếng: “Mau bò ra ngay!”
(Rõ ràng là y đang hướng về phía mình, vậy mà y lại biết được chuyện gì sau lưng.)
(Hình như y hô hấp phía sau lưng vậy.)
(Cặp mắt sáng rực có thần của y, đại khái chắc là để lưu ý chuyện đao thương chém giết xảy ra bên ngoài vậy ?)
Nghĩ đến đó, nàng cảm thấy lạnh lẽo.
Nàng rùng mình lên một cái.
Song cửa bị đạp tung ra, bây giờ tuyết hoa đang bay vào.
Quá lạnh.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up