Cô đụng phải y, bèn giống như con lạch chảy vào trong dòng nước xoáy.

Y vì cô mà đã đánh cũng không ít trận, đã làm cũng không ít chuyện, đã giết cũng không ít kẻ thù.

“Tôi chẳng phải vì cô mà làm đâu, ” Chiến Tăng thể nào cũng thanh minh với cô như vậy, “đấy cũng chỉ là những trận phải đánh, những chuyện phải làm và những kẻ phải giết thế thôi.”

Mãi cho đến hôm đó, trong tiếng hò hét chém giết, y bỗng cảm thấy thật là mệt mỏi.

Có lúc, vì cái thứ mệt mỏi đó mà y đã từng rất muốn bỏ chốn giang hồ biệt tích thiên nhai, không bao giờ trở lại.

Bất quá, bây giờ y không còn buông thả được, y không còn yên tâm nổi.

Y không còn thể nào để mặ cô đó.

Y không thể nào yên tâm chuyện của cô.

Kẻ thù của y càng lúc càng nhiều, có kẻ vì cô mà thành thù, trong đó còn bao quát con cháu nhà Du gia Tiểu Bích Hồ, mấy tay hảo thủ của Trì gia Lan Đình, mấy tay sát thủ trong Tần Thời Minh Nguyệt Hán Thời Quang, mấy tay cao thủ của Lương gia Thái Bình Môn: cũng có kẻ vì Hà Bình mà thành thù.

Cô đã từng khuyên y thôi làm.

“Tôi chẳng vì cô, tôi làm vì Hà Bình.” Chiến Tăng giải thích với cô, “Như nếu tôi ngừng tay, chỉ có mình y giúp cô, thế thì, kẻ thù của y không phải là nhiều hơn không ? Y là sư đệ của tôi, ít nhất kẻ thù của y cũng là chuyện lý sở đương nhiên của tôi.”

Mãi cho đến một đêm đó, bởi vì y ba lần khổ chiến đổ máu, mà cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Con người y, trước giờ ngủ cạnh phòng của Lâm Vãn Tiếu, vốn rất cảnh giác.

Bỗng nhiên, trong bóng tối đêm dài, y giật mình ngồi dậy.

Có mùi máu tanh.

Y ngửi ra được mùi máu tanh.

Mùi máu từ trong chính phòng mình.

Bên cạnh mình.

Bên cạnh y có mười ba người đang nằm gục đó.

Nằm gục trong vũng máu.

Bấy giờ y mới tỉnh ngộ: thật tình mình quá mệt mỏi, đến nổi có kẻ địch lén xông vào tấn công, mình ở torng mộng dư/a theo bản năng giết hết mấy người đó, rồi lại tiếp tục ngủ, cho đến bây giờ mới thức dậy.

… Vũ công của nhà họ Hà Hạ Tam Lam, cho dù đang nằm mộng, động tác vẫn như thường khi đang thức.

Hiện tại lý do y giật mình tỉnh giấc, là vì y bỗng có cái cảnh giác khác nữa:

Có người lén vào phòng bên cạnh.

Kẻ địch xông vào phòng mình mà mình đang ngủ vẫn có thể giết được thì không nói gì rồi, nhưng bữa đó có người lén vào phòng bên cạnh mà mình giật mình tỉnh giấc, Chiến Tăng cũng không hiểu lý do tại sao.

Y chụp lấy cây đao là đá tung cánh cửa phòng của Lâm Vãn Tiếu ra.

Lâm Vãn Tiếu a lên một tiếng, từ trong chăn ngồi bật dậy, ánh trăng chiếu lên gương mặt trắng như tuyết của cô, ánh mắt kinh hãi, bờ vai co ro, vẫn thanh lệ tuyệt diễm như lúc nào.

Một người đang bước đến bên cạnh giường cô, bỗng lộ vẻ cảnh giác, lập tức quay đầu lại, không tai không mủi, mặt mày muốn làm người ta sợ giật bắn người lên.

Người đó quay đầu lại bèn thấy một gương mặt có sẹo, đứng chắn trước cửa, dưới ánh trăng mờ ảo, trông như thần ma.

Gã nghiến răng lại, đã phóng ra một trái cầu màu xanh lân tinh.

Trái cầu trúng ngay vào gương mặt kẻ địch.

Người đó dánh trúng một chiêu rồi, cũng không mong tấn công thêm, lại càng không dám tấn công, lập tức phi thân lên rường nhà, phá ngói bay ra ngoài.

Nhưng một người đã chắn ngay trước mặt gã.

Vẫn là gương mặt có vết sẹo chạy ngang trên má, một gương mặt y hệt thần ma.

Người đó lập tức nghiêng người hạ xuống đất, nhảy ngược lại vào phòng, tính bắt Lâm Vãn Tiếu làm con tin.

Nhưng gã hán tử có gương mặt thần ma đó đã đứng chắn trước mặt gã, còn mắng cho gã một tiếng: “Lương Sung Cầm, ngươi còn muốn vùng vẫy gì nữa !”

Lương Sung Cầm chán nản đứng yên lại đó.

“Ngươi lại đây làm gì ?”

“Kỳ Vương hạ lệnh, muốn tôi lại mời Lâm Vãn Tiếu trở về, nếu cô ấy nghe lời, ông ta sẽ tìm cách dùng thực lực của Thái Bình môn giúp Lâm cô nương quang phục lại Bất Sầu môn.”

Chiến Tăng nhìn nhìn Lâm Vãn Tiếu.

Lâm Vãn Tiếu cắn cắn môi dưới, lắc lắc đầu.

“Cút !” Chiến Tăng hét: “Làm gì có cái kiểu mời người ta như vậy !”

Lương Sung Cơ như được đại ân xá, đang tính bỏ đi, lại do dự.

“Sao ?”

“Hai vị đều đã có buông tha cho tôi, cứu giúp tôi, có chuyện này, họ Lương tôi lớn gan, muốn đề tỉnh ông.”

“Nói đi.”

“Ông phải cẩn thận chút. Chưởng môn nhân đang cầm quyền Thái Bình môn chúng tôi là Kỳ Vương Lương Bát Công, ông ta sẽ không buông tha cho ông đâu.”

“Ai biết đâu. Không chừng có ngày, ta cũng chẳng buông tha hắn ta.”

“Có điều, tôi biết còn có một người, y cũng muốn giết ông.”

“Trên đời này, muốn giết ta đâu phải chỉ có một người thôi ! Cho dù là hạng tép riu, thể nào cũng có tám mười người muốn giết gã mới cam lòng, huống gì là ta !”

“Nhưng người này chẳng phải như vậy, ông buông tha cho y, chắc gì y chịu buông tha cho ông.”

“Ai ?”

“Hà Bình.”

Sau đêm đó, Lâm Vãn Tiếu thường nghe thấy, có tiếng chân đi đầu này qua đầu kia trong phòng bên cạnh, có tiếng thở dài, cô cũng nghe được từ trong sân nhà mờ mờ ánh trăng, có tiếng mài kiếm và tiếng quyền phong phần phật vọng lại.

… Không phải cái gã hán tử như cọp kia, tâm tình đang như một chiếc lá đang rơi.

Lâm Vãn Tiếu quyết định trở về lại.

Trở về Đức Thi Sảnh Hà gia Hạ Tam Lam một chuyến.

Trở về gặp Hà Bình một phen.

Cô muốn hỏi y.

“Anh thật tình muốn giết đại sư huynh của anh sao ?”

Thật ra, kẻ mài kiếm dưới ánh trăng, độ bộ trong phòng, than thở trong sân là Chiến Tăng, trong lòng cũng đang tự hỏi …

Bi bi, ai ai, phẫn phẫn, thiết thiết, muốn hỏi.

Hà Bình cũNg muốn giết ta ?

Chú cũng muốn giết ta ?

… Chú giết có được ta không ?

Không

Muốn giết Chiến Tăng, phải bỏ ra một cái giá rất lớn.

Nhưng nếu không giết Chiến Tăng, Hà gia Hạ Tam Lam nhất quyết sẽ không trọng dụng y.

Hà Bình trước giờ vốn là một thanh niên rất có chí khí.

Y muốn làm chuyện này chuyện nọ trong giang hồ, mà chuyện đó phải cần thiên thời địa lợi nhân hòa, nếu không chỉ một mình mình, chuyện làm được e chỉ sợ vô cùng hữu hạn, có thành tựu gì thì cũng chút ít thế thôi.

Do đó y phải dựa vào thế lực, thực, sức lực của tiền nhân hậu bối.

Bởi vì y không thể thoát ly ra khỏi Hạ Tam Lam.

… Thoát ly ra khỏi Hạ Tam Lam, y phải làm lại từ đầu, kiếp người có được mấy lần làm lại từ đầu ? Không có cây to chắn gió chắn mưa, y có tài ba thông thiên cũng khó mà thành công được đến đâu.

Huống gì, y từ nhỏ đã được Hà gia Hạ Tam Lam ân trạch tài bồi, nguyện sống vì Hạ Tam Lam, chết vì Hà gia.

Hơn nữa, Đức Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh giao nhiệm vụ cho y, y không hoàn thành cũng không được.

Y biết cái kết quả bi thảm của chuyện “không hoàn thành nhiệm vụ của kẻ trên giao phó”.

Y đang anh hoa thịnh phát, chỉ muốn đi lên, không muốn đi xuống.

Y lại càng hiểu rõ rằng Hà Phú Mãnh giao phó nhiệm vụ rồi, nhất định sẽ phái người giám thị y.

… Nếu đã giám thị được y, nhất định phải là cao thủ đệ nhất lưu trong Hạ Tam Lam.

Người được chọn dĩ nhiên phải là A Nhĩ Bá.

Y chẳng muốn bị lọt vào tay A Nhĩ Bá.

… Đắc tội, không nghe lời ý kiến của kẻ trên trong Hạ Tam Lam, người nào trước giờ thông mình đều biết kết quả sẽ ra sao.

Chiến Tăng chính là cái gương sống trước mắt.

Cái gương trung thực.

Do đó, y không có chút chọn lựa.

Y chỉ có nước giết Chiến Tăng

… Vấn đề là: y có giết được Chiến Tăng không ?

Y có thể giết Chiến Tăng sao ?

(Mình có thể nhẫn tâm giết đi Chiến Tăng sao ? !)

A Nhĩ Bá không phải họ Hà, y nguyên là họ Sử, tên Nặc. Y bốn mươi mốt tuổi, nhưng tóc bạc đã đầy đầu, mặt mày nhăn nheo, vành tai đặc biệt lớn thật lớn, dáng điệu xem ra như đã bảy tám chục tuổi, do đó ai ai cũng gọi gã là: A Nhĩ Bá, hết cả tên thành ra là A Nhỉ Bá Sử Nặc.

Chính vì gã không phải họ Hà, họ Sử, mà trong Hạ Tam Lam nhà họ Hà lại được Hà thị Tam Lão và chí cao vô thượng Hà Tất Hữu Ngã trọng vọng, nắm đại quyền trong Hà gia mười chín năm trời, nếu không phải có bản lãnh hơn người, cảnh ngộ may mắn, thì e rằng muốn sống sót được mười chín tiếng đồng hồ cũNg chẳng phải là chuyện dễ dàng.

Dĩ nhiên, chuyện gã là em vợ của Hà Phú Mãnh cũng không phải là không có liên quan.

Chính vì gã không phải họ Hà, do đó, cho dù gã có cóbản lãnh phi thường chăng nữa, tối đa cũng chỉ làm một nhân vật kề cận giữa trung tâm quyền lực, nắm giữ một phần nào quyền lực, nhưng mười chín năm nay, kiến lập vô số công lao, mà vẫn còn chưa thực sự bước vào vòng trung tâm của quyền lực, thành ra một nhân vật nắm giữ trọng tâm của quyền lực.

Đối với chuyện đó, A Nhĩ Bá cảm thấy rất bi phẫn.

Gã có tài năng.

Có điều, có tài năng chưa chắc là sẽ có thành tựu.

Cỡ như địa vị của gã trong Hạ Tam Lam Hà gia, e rằng đa số bộ phận những tay vũ lâm cao thủ tám đời cũng còn chưa cách nào với tới, nhưng A Nhĩ Bá không hề thỏa mãn tý nào.

… Người ta thỏa mãn dễ dàng sẽ không có tiến bộ đến đâu được.

Có muốn thành tựu cũng phải thành tựu công danh tuyệt thế.

Có muốn quyền cũng phải là hiệu lệnh thiên hạ.

Có muốn nổi danh thì cũng chẳng sợ để tiếng xấu muôn năm.

Có muốn chết cũng chẳng sợ chết không có chỗ chôn.

… Bởi vì gã không phải họ Hà, mà lại có thể trong một nhà thế gia vũ lâm họ Hà làm được đến chức tổng thống lãnh sáu phái Trường, Phương, Viên, Cao, Ủy, Khuất, có điều, muốn lọt vào được trọng tâm quyền lực, gã chỉ còn nước ngồi đợi.

Đợi thời cơ đến.

… Đám nhân tài trẻ tuổi sau này trong Hạ Tam Lam, có thể so sánh được với gã về vũ công, đảm thức, tài trí, thủ đoạn tuyệt đối không có nhiều.

Nếu có những nhân vật như vậy, nếu không bị gã giết sạch, thì sớm chiều cũng phụ thuộc vào gã, thành ra kẻ bang trợ cho gã, cũng bằng như là thực lực của gã.

Còn thừa lại là Nguyệt Bạn cô nương Hà Giá, Diệt Phì công tử Hà Nhân Khả, Chiến Tăng Hà Khâm, Hài Tử Vương Hà Bình.

Gã chỉ còn nước đợi.

Rốt cuộc rồi gã cũng đợi đến nơi.

Đợi đến lúc Nguyệt Bạn cô nương lấy chồng, Diệt Phì công tử tử trận, Chiến Tăng bị trục xuất ra khỏi môn tường, còn thừa lại, chỉ có mỗi một Hài Tử vương.

Bất quá, đợi đến lúc chỉ còn có Hài Tử Vương rồi, gã cũNg đã được bốn mươi mốt tuổi.

Gã cảm thấy vô cùng bi thảm.

Nổi danh, nắm quyền, lập công, phải làm lúc còn trẻ. Phải như Tây Sở Bá Vương vậy, gầm thét một thời, hùng bá thiên hạ, cho dù chết sớm, cũng không uổng một kiếp người. Công nghiệp thành tựu lúc về già, là chẳng còn bao lâu để hưởng phúc, sung sướng hoan lạc có thể hưởng được, hơn cả nửa đời đã mất đi đâu rồi, còn chút tài mọn đến trễ đó đem lại chút danh chút lợi chút quyền, có đáng gì để kể !

Chỉ vì lúc gã còn mười mấy hai chục tuổi, Hạ Tam Lam thò ra một Diệt Phì công tử Hà Nhân Khả, kinh tài tuyệt thế, mỗi trận chiến của y là mỗi lần sáng lạn cổ kim, mỗi một trận của y đều làm cho tao nhân mặc khách viết xuống không biết bao nhiêu là thơ phú, lúc ấy, gặp phải một kẻ đồng môn quang hoang tứ xạ, tài hoa sáng lạn tứ phía như vậy, gã gặp phải cũng đành có nước tránh né không biết sao hơn.

Đợi đến lúc gã hai mươi mấy tuổi rồi, rốt cuộc đã dợi đến nơi: Hà Nhân Khả bất ngờ trúng phục kích mất mạng, nhưng chính gã thì đang lúc bắt đầu lộ đầu lộ mặt lại bất ngờ bị thua về tay một người con gái.

… Nguyệt Bạn cô nương !

Gã ái mộ Hà gia, ngỡ rằng có thể ở trong Hạ Tam Lam mười năm là có thể thành tài, có thể đánh ngã quần hùng, độc chiếm khôi đầu, rồi thì sẽ dùng đó mà đả động phương tâm lấy Hà Giá làm vợ, chính thức gia nhập vào nhà họ Hà, chính chính thức thức danh chính ngôn thuận thành ra người nhà họ Hà, chuyện sau này không cần phải e ngại ném chuột sợ vỡ đồ gì gì.

Chẳng thể nào ngờ được: gã chẳng phải là địch thủ của Nguyệt Bạn cô nương !

Cái trận đó bị thất bại đà làm cho gã mất mặt mất mày không biết sao mà nói !

Mãi cho đến lúc gã thiết kế để cho Nguyệt Bạn cô nương lấy một người chồng không ra gì, do đó mà thành ra một người đàn bà nửa điên nửa khùng rồi, gã đã quá ba chục tuổi, đang tính đợi trùng chấn cờ trống lại, làm một phen sự nghiệp, thì lại lòi ra một Chiến Tăng !

Gã và Chiến Tăng long tranh hỗ đấu, kẻ gian người trá, gã đánh không lại Chiến Tăng, nhưng Chiến Tăng lại bị thua.

… Thua là vì Chiến Tăng không những đánh với gã, y còn đánh nhau với cả một đám đương quyền lãnh tụ trong Hạ Tam Lam.

Một người mà đi đánh nhau với hết thảy những người khác, thì y đã bị chú định chắc chắn sẽ bị thất bại không còn cách nào hơn.

Đợi đến lúc Chiến Tăng bị Hà gia xem thành ra phản đồ rồi, A Nhĩ Bá đã cần được bốn chục.

Gã mà không làm bây giờ, thì kiếp này cũng chẳng còn làm được chuyện gì nữa.

Bấy giờ Hà Bình lại thò đầu ra.

Không những vậy còn lên như diều gặp gió.

Làm cho gã phẫn tức và không cam lòng cho đặng là:

… Dựa vào đâu mà kẻ trên muốn đem Lâm Vãn Tiếu gã cho y, mà không gã cho mình !

Nghĩ đến Lâm Vãn Tiếu, nghĩ đến nụ cười đượm kiều mỵ, kiều diễm mà lạnh lùng kia, thất tình lục dục lại muốn nổi dậy.

Nghĩ đến cô, A Nhĩ Bá lại cảm thấy tịch mịch không chịu được.

Từ khi Nguyệt Bạn cô nương làm gã xiêu đổ rồi lại làm gã thảm bại chịu nhục nhã sau này, gã hận đàn bà, mãi cho đến khi gã gặp cô gái như tuyết đang thiêu đốt là Lâm Vãn tiếu kia, gã mới thình lình chợt có ý muốn lấy vợ.

Có điều, mọi người đều nói: Lâm Vãn Tiếu sắp lấy Hà Bình rồi, kẻ duy nhất có thể đánh nhau được với Chiến Tăng, đại khái chỉ có một mình Hà Bình thôi.

… Thật là đáng hận, chuyện gì liên quan đến hôn nhân của Lâm Vãn Tiếu, tại sao từ đầu đến đuôi, chẳng có mình được can dự vào !

(Làm như mình không xứng đáng dính líu gì đến Lâm Vãn Tiếu vậy !)

Lúc cơn phẫn hận của gã đã lên dến cực độ rồi, Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh sai gã làm một nhiệm vụ:

Nhiệm vụ đó là đi xem chừng Hà Bình đi hoàn thành một nhiệm vụ khác.

… Nhiệm vụ của Hà Bình là đi giết Chiến tăng.

Từ khi tiếp nhận mệnh lệnh đó, bất kể là Hà Bình sẽ giết Chiến Tăng, hau Chiến tăng sẽ giết Hà Bình, gã đều không thể / sẽ không / không cho Chiến Tăng hoặc Hà Bình bất kỳ ngưO=`i nào còn sống sót, còn sống trên đời, còn sống chắn trước đường đi của gã, còn sống trước mắt gã.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up