Cô gặp y, như mây trôi nổi qua khoảng trời xanh giữa mặt hồ.

Những ngày đó, cô biết, trong đám Hạ Tam Lam nếu như còn thừa một kẻ nào tốt, kẻ tốt đó tự nhiên phải là Hà Bình thôi.

Trong đám Hạ Tam Lam, cũng chỉ có Hà Bình là thật tình đối đãi tốt với cô, thật tình muốn giúp đở cô.

Hà Bình tế nhị hơn Chiến Tăng.

Ôn nhu văn nhã hơn Chiến Tăng.

Và còn điềm nhiên hơn Chiến Tăng.

Nước da của Hà Bình trắng muốt, bàn tay rất nhỏ, còn xinh xắn hơn cả bàn tay gãy đàn của các cô.

Thanh đao của y cũng đặc biệt đẹp đẽ, bất kể là hình dáng hay danh hiệu, như cái lối xuất thủ của y vậy, làm cho người ta chiêm ngưỡng hơn là kinh hãi.

Bất quá Lâm Vãn Tiếu cũng biết: Chiến Tăng cũng là một kẻ tốt

… Chiến Tăng và Hà Bình, cả hai đều giúp đở cô, chỉ bất quá, một người giúp sau lưng, một người giúp trước mặt.

Cô hiểu rõ con người của Chiến Tăng: y nhất quyết không lạm sát bất kỳ ai, thân ở tà đạo nhưng tâm địa chính trực, không những vậy còn rất thương yêu bảo vệ Hà Bình, chỉ cần y biết có bất kỳ kẻ nào muốn làm chuyện bất lợi với Hà Bình, y sẽ lập tức lại đánh ngã đối phương trước … mặc dù đối phương nguyên lai không hề nghĩ đến chuyện đối phó y.

… Như nếu nói Chiến Tăng là một kẻ như trong truyền thuyết đã kể: là một kẻ trong đám tà đạo, thì, Lâm Vãn Tiếu có thể khẳng định được, cái gã cô độc mà nhiệt tâm đó, đã sớm cải tà quy chính.

Hà Bình không nên giết y.

Cái hôm đó, khi cô nghe Chiến Tăng cả đêm không ngủ được, sáng sớm hôm sau, đã ôm thanh kiếm ngoăn ngoèo đi đâu mất, Lâm Vãn Tiếu có chút lo lắng, (Chiến Tăng dạo sau này hay xách kiếm ra ngoài, hình như đang điều tra chuyện gì đó, ngay một kẻ trước giờ vốn hào sảng khoát đạt như y cũng thường hay nhăn mày nhíu mặt) đến lúc lại phòng y nhìn nhìn, lại ngẫu nhiên phát hiện ra trên bàn y có miếng giấy nhàu nát, cô mở ra xem, thì rõ ràng trên đó có mấy hàng chữ nét bút mạnh mẻ thấu qua giấy:

“Ninh phụ thiên hạ, bất phụ bản môn;
Đương niên tằng hội Long Hỗ miếu,
Ngã đăng tuyệt đỉnh thiên vi phong.
Đông chí đại hàn, bất tử bất tán.”

(thà phụ thiên hạ, không phụ bản môn
Năm xưa từng gặp ở miếu Long Hỗ
Mình lên đến Tuyệt Đỉnh Thiên Vi Phong
Tới mùa Đông Đại Chí, chưa chết chưa bỏ đi)

Lâm Vãn Tiếu xem rồi, trong lòng rối bời còn hơn là mảnh giấy. Cô nhận ra được mặt chữ, khẳng định được đó là của Hà Bình ! Cô cũng biết Đại Chí cũng sắp đến, và trong vòng ba mươi dặm, có một tòa núi Tuyệt Đỉnh Sơn, chỗ đỉnh núi cao nhất có một chỗ tên là Thiên Vi Phong, trên đỉnh núi có một toà phá miếu tên là Long Hỗ miếu.

Cô đã hiểu ra chuyện gì rồi.

Do đó, cô lập tức khởi trình.

Về lại Hà gia chỗ Hạ Tam Lam.

Tìm Hà Bình.

“Anh tính tìm Chiến Tăng quyết đấu sao ?”

Bàn tay đang vẽ bông mai, viết bài thơ bỗng run lên.

“Anh muốn giết chết Chiến Tăng sao ?”

Hà Bình đang nhìn chăm chú vào bông mai đang vẽ, toàn là tuyết lạnh tuyết lẽo đến diễm tuyệt.

“Y là đại sư huynh của anh, trước giờ y bảo hộ anh, quý trọng anh, anh lại muốn đi giết y …”

Hà Bình thở dài nhẹ một tiếng, thả cây bút xuống.

Hà Bình thủy chung vẫn không trả lời cô.

Thủy chung y vẫn không nói cho cô biết: nếu y không giết Chiến Tăng, y sẽ không lấy được cô; Lâm Vãn Tiếu không lấy người trong Hà gia, Hà Phú Mãnh nhất định sẽ sai người giết quách cô.

Lâm Vãn Tiếu bước ra mà mặt mày đầy vẻ thương tâm u oán. Hà Bình quá ôn hòa đi, cô đụng vào y như đụng vào bông gòn, không chỗ nào bắt được sức, cô khuyên không được, chi bằng đi khuyên Chiến Tăng còn hơn.

Hà gia Hạ Tam Lam tọa lạc ở xóm Đỉnh Tử, trong xóm trước giờ vốn nhiệt náo, đường phố buôn bán, người qua lại ồn ào không ngớt. Bấy giờ đã gần hoàng hôn, Lâm Vãn Tiếu bước qua cầu Minh Lệ, ánh tịch dương chiếu trên dòng nước đang chảy, sóng dợn đầy tà dương, bất kể mỹ nhân trên cầu hay mỹ nhân dưới nước, đều minh lệ kiều diễm.

Cô hối hả đi, người trên đường thấy cô, có kinh diễm thì kinh diễm, nhưng mỹ nhân thì chẳng hay biết, vẫn đang nghĩ đến người của cô, hối hả trên con đường của cô.

Lát sau lại có trời mưa lâm râm, cô giương cây dù nhỏ ra, bấy giờ mới không để người ta dễ dàng nhìn thấy mình đi qua khu phố phồn hoa náo nhiệt đó.

Đi đi một hồi, Lâm Vãn Tiếu bỗng phát giác ra người mặc áo trắng trước mặt mình, xem ra có vẻ quen quen, cô giật mình ngẩng đầu lên, người đang cầm cây dù quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, không phải là Hà Bình đó sao ?

… Nhất định là y, cái vẻ mặt ôn hoà đó, lại đượm đầy vẻ đẹp như bất an … con người còn ôn hoà hơn cả buổi chiều của y, còn hình như đang cười lộ hàm răng trắng, hàm răng trắng tinh, nụ cười ngây thơ của đứa con nít, tiếp theo đó y đã lướt người đâu ra phía sau cô.

Cô lập tức quay đầu lại tìm.

… Lúc cô ra khỏi nhà, không phải là y còn đang ở thư trai trong Hạ Tam Lam vẽ mai sao ?

Sau đó, người đang đi phía sau cô bỗng nhiên ngừng sững lại, nhìn cô một cách hằn học, tròng mắt đột nhiên lồi ra như muốn nói điều gì, nhưng chỉ nghe thấy có tiếng ằng ặc, mưo=`i ngón tay đang quờ quạng muốn ôm lấy cổ họng, chính ngay lúc đó, thình lình cổ họng của gã bỗng có thêm một vết thương cực kỳ khủng bố, rồi một màn máu mỏng như sương phún mạnh ra !

Người này vốn đã đến rất gần Lâm Vãn Tiếu, Lâm Vãn Tiếu nhận ra gã: gã là tay sát thủ thuộc nhà họ Du ở Tiểu Bích Hồ, Vô Thanh Sát Thủ Khu Điếu Thi.

… Mình muốn quang phục lại Bất Sầu Môn, chính đang phải nhắm vào bọn Du gia ở Tiểu Bích Hồ báo thù.

… Cái gã sát thủ của Du gia đã đến sát vào người mình, chắc là đang tính hạ sát thủ.

… Nhưng Hà Bình đã giết y.

Trong chợ búa nhộn nhịp những người, Hà Bình làm cách nào rút đao giết người, chẳng một ai mắt thấy, vậy mà y đã lấy mạng một tay đại cao thủ !

Lâm Vãn Tiếu trong lòng lại đang có một ý nghĩ khác:

Nhát đao đó chắc hẳn phải vô cùng khủng khiếp, vô cùng cao minh.

Nhưng đấy chẳng giống nhát đao của Hà Bình.

Một kẻ vốn bình hòa như y, trong nội tâm lại ẩn phục sát tính mạnh mẻ như thế sao ! ?

(A, đây mới đúng là y sao ? Hay là cái người cô nhận thức được, chỉ là một người giả mạo ?)

Hà Bình từ đó về sau, vẫn tiếp tục giết người.

Vẫn tiếp tục giết người.

A Nhĩ Bá Sử Nặc từ độ Lâm Vãn Tiếu trở về lại Hạ Tam Lam tìm Hà Bình, sau đó Hà Bình theo cô ra, trên cầu Minh Lệ, trước bao nhiêu cặp mắt trừng trừng ra đó, đã chém chết Vô Thanh Sát Thủ Khu Điếu Thi, mỗi lần y giết người, A Nhĩ Bá đều thấy tận mắt, viết xuống trên giấy, báo cáo lên Đức Thi Sảnh Hà Phú Mãnh:

Ngày tháng: mồng bảy tháng chín. Sương Hàng.
Thời gian: Đầu giờ Dậu.
Địa điểm: trên cầu Minh Lệ.
Mục tiêu: Vô Thanh Sát Thủ Khu Điếu Thi.
Môn phái: hộ viện ở Tiểu Bích Hồ Du gia
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao
Đặc điểm xuất thủ: giữa chợ đông người hạ thủ, trước khi Khu Điếu Thi đang tính động thủ bèn hạ sát thủ. Xuất thủ một nhát đao, chưa kinh động gì đến người trong phố đã đắc thủ bỏ đi. Xem như có một chiêu, nhưng trước khi rút đao ra đã đưa vào ba mươi bảy lần, rút đao ra rồi, một chiêu biến thành hai mươi chín nhát tống ra.

Ngày tháng: Hai mươi hai tháng chín. Lập Đông.
Thời gian: giờ Tý.
Địa điểm: quán Kế Tục Ngật.
Mục tiêu: Phi Thiên Thuẫn Lâm Sơn Áp.
Môn phái: hộ pháp ở Ưng Minh.
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao
Đặc điểm xuất thủ: Lâm Sơn Áp thừa bóng tối tính ám sát Hà Bình, nhưng vào phòng rồi lại ngược lại bị Hà Bình giết chết. Giao thủ ba chiêu, chín thế ba mươi bảy nhát đưa vào, hai mươi chín nhát tống ra, Lâm Sơn Áp bị chém đầu.

Ngày tháng: Mồng sáu tháng mười. Tiểu Tuyết.
Thời gian: giữa giờ Ngọ và Mùi.
Địa điểm: quán rượu Thường Thường Lai.
Mục tiêu: Vô Tức Thượng Nhân Thượng Tiểu Hòa.
Môn phái: phó chưởng môn nhân Xâm Phái.
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao
Đặc điểm xuất thủ: Thượng Tiểu Hòa lại quán rượu đợi giết Hà Bình. Hà Bình thình lình lại, lúc đó Thượng Tiểu Hòa vừa nâng ly đang uống, Hà Bình một đao ba mươi bảy nhát hai mươi chín nhát đưa vào, cắt ngang ly rượu cắt đứt cổ họng, chém xong ung dung bỏ đi.

Ngày tháng: Hai mươi mốt tháng mười. Đại Tuyết.
Thời gian: Giờ Thân cho tới giờ Dậu.
Địa điểm: Dốc Đả Ngũ Phản.
Mục tiêu: Mười bảy tay cao thủ một họ ở Ngạ Quỹ.
Môn phái: Đại Liên Minh Đà chủ.
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao
Đặc điểm xuất thủ: Hai bên hẹn nhau quyết chiến. Lấy một địch mười bảy, mười bảy người đều chết. Đao pháp lúc đầu hai mươi chín nhát tống ra, rồi ba mươi bảy nhát đưa vào, Hà Bình bị thương càng hung hãn. Một họ ở Ngạ Quỹ từ đó chết sạch.

Ngày tháng: Mồng sáu tháng mười một. Đông Chí.
Thời gian: Giờ Sửu cho tới giờ Dần.
Địa điểm: Ngưu Giác Tiêm.
Mục tiêu: Ngật Hoa quái khách Đường Viên Cuồng.
Môn phái: Đường môn xứ Thục.
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao
Đặc điểm xuất thủ: Hai người hẹn quyết đấu. Hà Bình dùng ba mươi bảy nhát Trừu Đao Pháp phá tận ám khí của Đường Viên Cuồng, rồi dùng hai mươi chín thức Tống Đao Pháp giết y. Hà Bình bị thương, không biết nặng nhẹ.

Ngày tháng: Mồng chín tháng mười hai. Tiểu Hàn.
Thời gian: Giờ Tỵ.
Địa điểm: Lão Hàng.
Mục tiêu: Đại Hốt Lôi Lôi Mã Khắc.
Môn phái: Phong Đao Quải Kiếm Phích Lịch Đường Lôi gia trưởng lão.
Thương vong: chết.
Vũ khí giết người: Tống Biệt Đao. Bị Cán Thiên Lôi đốt cháy.
Đặc điểm xuất thủ: Hai người hẹn nhau ác đấu. Hà Bình dùng đao pháp hai mươi chín nhát tống ra, ba mươi bảy nhát đưa vào, giữa trận giáp công bằng hỏa khí ở Kinh Thần Chỉ chém chết Lôi Mã Khắc.

Đấy là sáu trận quyết chiến mới đây của Hà Bình.

A Nhĩ Bá Sử Nặc trình lên trung khu Hạ Tam Lam Đức Thi Sảnh sáu bản báo cáo.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up