“Tại sao lại kêu một gã con nít nhẹ dạ nhất trên trần đời này đi làm cái nhiệm vụ trọng yếu nhất này ! ?”

Đấy là mười năm về trước, chưởng quản trung khu trong Hạ Tam Lam là lão đại của Hà Gia tam lão, sảnh chủ của Đức Thi Sảnh là Hà Phú Mãnh, vừa nghe trọng nhiệm đó lại do Hà Bình đi phụ trách, đã có cái phản ứng là “không thể nào tin được”.

Lúc đó, lão môn chủ Hà Tất Hữu Ngã vốn có ý phó thác chuyện đó cho Chiến Tăng Hà Khâm, có điều, mọi người đều không chịu chọn Chiến Tăng; ngay cả chính Hà Phú Mãnh, đội với “sở tác sở vi” của cái gà trẻ tuổi Chiến Tăng cũng không mấy “thông cảm” cho lắm.

Sư muội của lão là lâu chủ Phần Cầm lâu Hà thái thái, và sư đệ lão, đình chủ Trử Hạc Đình Hà Thắng Thần dều cực lực tiến cử với lão gã thiếu niên tuấn tú trắng trẻo, mặt mủi xinh xắn như ngọc này: Hà Bình.

Lão chỉ còn nước thử thử dùng Hà Bình xem sao.

Lão cho rằng lần này nhiệm dụng người này, gã thiếu niên trẻ tuổi sẽ từ đó “biệt tăm giang hồ”.

Bởi vì cái nhiệm vụ này, thật tình chẳng phải là chuyện mà bất kỳ ai có thể đảm đương nổi.

Thậm chí bất kỳ ai cũng chẳng đảm đương nổi nó.

Có thể đảm đương chuyện này được, trong tâm mục của Hà Phú Mãnh ở Đức Thi Sảnh, trừ Hà thị tam lão và người nắm đại quyền trong Hạ Tam Lam Hà gia là Hà Tất Hữu Ngã ra, cao thủ trẻ tuổi dưới một đời, chỉ có A Nhĩ Bá và Chiến Tăng hai người là có thể làm được.

… Chỉ tiếc là A Nhĩ Bá đang có trọng trách, đấy là con cờ “không thể hy sinh”.

… Chiến Tăng lại quá chừng kiêu căng không chịu nghe lời, đấy là con cờ “không nghe quân lệnh”.

… Chỉ còn nước thử thử xem Hà Bình ra sao.

Thử kiểu đó, thông thường chỉ có đưo=`ng chết.

Bởi vì cái nhiệm vụ này không phải là “chín phần chết một phần sống” thì cũng là “chỉ có chết không có sống”.

Nhiệm vụ là tiềm nhập vào Trảm Kính Đường, dưới sự đề phòng nghiêm ngặt của chín tay đại cao thủ trong Tứ Thư Ngũ Kinh, ám sát tay sát thủ đệ nhất lưu của Thái Bình Môn đang được Trảm Kính Đường bảo vệ là Thiên Sát Lương Thượng Quân, không định kỳ phải lấy cho được thanh Tống Biệt Đao gia truyền bảo vật của họ Hà trong Hạ Tam Lam, để dưới gối đầu nằm của tổng đường chủ Trảm Kính Đường Hoài Âm Trương Quý Trần, như vậy mới xem là xong nhiệm vụ.

… Đừng nói đến kẻ danh vang thiên hạ, oai chấn vũ lâm, cười nói giết người không lắc đầu Hoài Âm Vương Trương Quý Trần, chỉ là Cửu Đại Quỹ của Tứ Thư Ngũ Kinh liên thủ, cho đến Lương Thượng Tân thôi, có người nào là dễ chọc đến đâu ? Lại có ai có thể chọc đến họ !

Có điều, Hà Bình chọc đến được.

Một gã trẻ con xem ra hòa hòa khí khí, yêu chuộng hòa bình đó, y thật tình đã chém chết Lương Thượng Quân, đoạt lại Tống Biệt Đao thuận chân thuận tay trên đường đi đánh tan nát Bạt Lạc Sơn trang ở Thất Linh Phong thành bình địa, ở đó có mười lăm tên sát thủ đang đợi mệnh lệnh xuất phát ban đêm tập kích Hà gia trang, cũng bị một mình y (không phải, một đứa bé con) thanh toán hết sạch!

Hà Bình làm xong nhiệm vụ rồi, vậy mà mặt chẳng thấy đỏ, hơi thở chẳng thấy dồn dập, vẫn còn hòa hòa bình bình như thường.

Hạ Tam Lam chính đang cần lúc dùng người, Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh kinh hãi không ngớt, đương dịp bèn quyết định, đem Tống Biệt Đao làm món đồ tưởng thưởng, tặng cho đứa bé con đáng sợ đó !

Từ đó Hà Bình thuận buồm xuôi gió, bay lên như diều!

Cách đó không lâu, Hà Phú Mãnh tự mình lại Bất Túc Các thăm Hà Bình, chính gặp phải Thái Bình Môn có năm tên sát thủ lại ám sát y, Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh chính mắt chứng kiến gã thiếu niên trẻ tuổi đó, một mặt dùng trí đấu cờ với một cô con gái, một mặt thong dong tay vung chân đá thanh toán hết năm tên thích khách đó.

Hà Phú Mãnh là một người rất cẩn tế.

Lão là viên mãnh tướng đệ nhất dưới trướng của Lão môn chủ Hạ Tam Lam là Hà Tất Hữu Ngã, đồng thời cũng là một trong Hà gia tam lão.

Chẳng phải chuyện gì lão cũng quản lý.

Nhưng chỉ cần chuyện nào có lão quản lý, chắc chắn không có chuyện sơ thất sai lầm.

Bình thời lão nóng tính cương mãnh, chuyện không vừa ý, là đập bàn đứng dậy, giết người như cỏ rác.

Có điều khi xử lý chuyện đại sự thì lão cực kỳ cẩn thận, để ý từng ly từng chút.

Trước giờ lão hay ghen tài kẻ khác.

Nhân tài có đó trước giờ đối với lão vốn là một chuyện uy hiếp.

… Chính lão đã xuất thân từ tầng cấp hạ tiện nhất đi lên, đánh lên từng tầng một, rồi lại đánh xuống từng cấp một, như vậy, hao phí lão mất cả bốn mươi tám năm quang âm, mới ở trong Hạ Tam Lam bò lên tới vị trí quan trọng dường đó.

Đời người có được mấy hồi bốn mươi tám năm ?

Lão cũng có khả năng dùng nhân tài.

Lão đã ghen tài, lại cũng dùng tài được, dùng tài được hay không chỉ có một nguyên tắc.

Phải xem thử nhân tài có chịu để lão dùng hay không.

… Không dùng được, lão thà ngọc nát, không thèm ngói lành lặn.

Lão phát hiện Hà Bình tuyệt đối là một nhân tài.

Lão đối với chuyện Hà Bình năm xưa ra vào Trảm Kính Đường như pha, và chuyện y đoạt lại Tống Biệt Đao, đâm chết Lương Thượng Quân, giết sách mười năm tay sát thủ của Ba/t Lạc Sơn trang, tuy cảm thấy kinh ngạc, nhưng đối với hiện tại Hà Bình có thể một mặt vừa thanh toán năm tay sát thủ của Thái Bình Môn, mà lúc đó năm nước cờ y hạ xuống, không nước nào là không suy nghĩ chu đáo, còn bố trí tiên cơ, như thế mới làm lão chấn động kinh hãi không thôi.

Huống gì, Hà Bình náo động trời long đất lở ở Trảm Kính Đường, mà vẫn có thể cùng tổng đường chủ của Trảm Kính Đường là Trương Quý Trần tương giao mật thiết, xem ra, Hà Bình nhất định không chỉ có cái dũng, mà còn có mưu, nhất quyết không thể xem thường được!

Mấy năm nay, trong phái Hạ Tam Lam, cũng đã có tay cao thủ như vậy, dĩ nhiên đó là Chiến Tăng Hà Khâm.

… Chỉ tiếc là tên quỹ đó thực tình chẳng muốn uống rượu mời!

Rồi mấy năm sau đó, nhân tài nãy ra không ít, lên rồi lại xuống, chỉ có cái gã mặt mày trắng trẻo xinh xắn như đẽo bằng ngọc kia, mới là kỳ phùng địch thủ không nhượng bộ Chiến Tăng một mình độc chiếm vinh quang.

Cái lần gặp nhau ở Hoàng Hà Tiểu Hiên đó sau rồi, Hà Phú Mãnh lập tức sai người đi thu thập tài liệu về cô con gái đó.

Bởi vì lão phát hiện ra năm nước cờ Hà Bình đã đi đó, mỗi nước đều nhân nhượng, chỉ thủ không công, có công cũNg không có cái ý truy đuổi giết cho được.

Hiển nhiên Hà Bình dung tình.

Một kẻ ngoài mặt bình hòa, nhưng bên trong thì sát khí đằng đằng như vậy, tại sao lại hạ thủ dung tình ?

Nghĩ chắc đó là y đối với cô con gái đó đã phát sinh tình cảm.

Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh vừa thấy cô con gái đó, trong bụng đã hiểu ra.

Dĩ nhiên rồi.

Rượu say bởi vì tim nát.

Tình có thật thì tình mới sâu.

… Một người con gái như vậy, ngồi ở đó, như một cục ngói trơ trơ, nhưng đẹp đến mức ngay cả sao trời cũng mất đi ánh sáng: còn ai không yêu ?

Hà Bình định lực có cao cách mấy, y cũng chỉ là một gã đàn ông.

Hà Phú Mãnh năm xưa còn trẻ cũng là một tay phong lưu khoái họat, thậm chí còn có thể nói, lão già đến nơi mà lại càng dẻo dai, phong lưu không thua gì năm xưa. Lão là đàn ông, lão cũng thích đàn bà, lão biết Hà Bình cũng thế. Lão cũNg biết, chỉ cần là đàn ông thích đàn bà, là chẳng ai trốn thoát nổi cái màn thiên la địa võng mà đôi môi mọng đỏ, cặp lông mày xinh xắn, ánh mắt mỹ lệ, gương mặt trắng muốt và nụ cười mím chi, đôi má lúm đồng tiền đó bày ra !

Do đó, lão lập tức nắm chắc một nguyên tắc trọng yếu trong tay:

Muốn an toàn thu phục gã đàn ông này …

Phải trước hết thu phục người con gái này.

Tài liệu đã được thu thập.

Người con gái đó là …

Lâm Vãn Tiếu.

… Một người con gái đang phí tận tâm sức tìm cách giúp đở ông anh đang thất hồn lạc phách của mình khôi phục lại Bất Sầu Môn.

Như thế thì cũng dễ thôi.

Chỉ cần có chuyện phải cần đến kẻ khác, là sẽ có nhược điểm.

Có nhược điểm là có thể khống chế được, khống chế nhược điểm của đối phương được rồi thì, chỗ mạnh của đối phương cũng thành ra của mình.

Huống gì, Lâm Vãn Tiếu chỉbất quá là một đứa con gái thế thôi.

Mãi cho đến lúc sau này, Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh mới biết cái lối suy nghĩ đó của mình đã sai lầm đến mức độ nào.

Sai lầm vô cùng sai lầm.

Lâm Vãn Tiếu rất ôn thuận.

Rất ngoan.

Thậm chí cô còn làm cho người ta lo lắng, bởi vì một người con gái mỹ lệ như thế, lại không biết không hiểu nói được chữ “không”: mà một người con gái mỹ lệ như cô vậy, không biết nói được chữ “không”, tuyệt đối là chuyện làm cho người ta lo lắng.

Lâm Vãn Tiếu hình như còn không biết lo lắng cho chính mình.

Cô chỉ có thường đi lo lắng cho người khác.

Lo lắng người ta bị cảm, lo lắng người ta đau lòng, lo lắng cho người ta không thành công cũNg thành nhân. Lo lắng cho người ta quá lo lắng. Nhưng cô lo lắng không có vẻ gì là rầy rà như đàn bà con gái, thậm chí còn không có vẻ mặt mày sầu não, một câu nói của cô thôi cũNg đủ thắng ngàn lời vạn tiếng của người khác, có lúc còn thắng hơn cả thiên quân vạn mã.

Đương lúc trước khi bọn đệ tử của Hạ Tam Lam sắp đi đánh nhau sống chết với cao thủ Thái Bình Môn, trong lòng đang thấp thỏm, bọn họ thường hay lại tìm cô, cô chỉ nói: “Tôi biết anh nhất định sẽ thắng, không những vậy còn đắc thắng trở về. Bất quá, cho dù không đắc thắng, cũng trở về được thôi. Còn sống trở về được cũng là một cách thắng lợi.”

Đương lúc mọi người tụ lại một chỗ, thương nghị đại sự, muốn cô cùng đưa ra sách lược, cô chỉ nói: “Các anh còn thông minh hơn tôi nhiều, đều dũng cảm hơn tôi nhiều, chuyện bên ngoài tôi chẳng biết gì cả, tôi chỉ biết là, chủ ý của các anh là hay nhất.”

Đương lúc mọi người tụ lại say sưa, có một vài gã đệ tử trong đó hứng chí bồng bột muốn cô cùng tham gia yến tiệc trong đám giang hồ, cô chỉ nói: “Tôi biết bạn bè của các anh đều là những hạn ưu tú, ai ai cũng đều năng cán hơn tôi,tôi chỉ là môt đứa con gái, tôi lại đó, chỉ sợ làm chướng ngại chuyện các anh ăn uống vui đùa: nhưng chỉ cần thấy các anh ăn uống vui đùa là tôi sung sướng nhất rồi.”

Mọi người nghe nói đều cảm động, đều cho người con gái đó là kẻ hiểu biết.

Ai ai cũng đều nghĩ rằng: nếu người nào lấy được Lâm Vãn Tiếu làm vợ, người đó thật tình số mạng may mắn vô cùng, hạnh phúc vô cùng … thậm chí còn có ý vị hơn cả làm thủ lãnh của Hạ Tam Lam nhiều lắm!

Đương lúc ai ai cũng nghĩ như vậy, bèn có không ít những người tranh đấu riêng tư với nhau, đều chỉ là vì muốn được lòng của Lâm Vãn Tiếu mà lén lút tiến hành.

Không ít người đã bị thương.

Còn có kẻ bị chết.

Cũng còn có kẻ từ đó đổi bạn thành thù.

Nhưng Lâm Vãn Tiếu thì vần cứ mỉm cười vẫn cứ cái dáng thanh tao ở đó làm một người đẹp của cô, làm người đẹp đến mức cực kỳ thuyết ohục, cực kỳ thất thường đẹp.

Cô ở đó, phảng phất như không phải chỗ hoa sen đặc biệt thơm, thì cũng là chỗ hoa đào nở rộ phi thường.

Còn cô thì chẳng lo gì tuyết giá mùa đông u tịch, hay những đêm mùa hạ đơn chiếc, cô vẫn y nguyên môi mọng má hồng tịch mịch chẳng sao cả.

Nụ cười của cô vẫn cứ mười phần rực rỡ.

… Lấy được cô quả thật là phúc đức tu từ mấy kiếp trước …

Đương lúc ai ai cũng nghĩ như vậy, thì lực lượng của cô cũng đã hình thành.

Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh vốn chỉ muốn giữ cô ở lại đó, không hề thực sự tính chuyện bang trợ cô hưng phục Bất Sầu Môn. Có điều, người muốn bang trợ cô càng lúc càng nhiều, làn sóng muốn trợ cô trùng chấn Bất Sầu Môn càng lúc càng dâng cao, còn cô thì vẫn cứ y nguyên đẹp đến không kinh ngạc, đẹp đến không thay đổi sắc mặt, phảng phất thong dong đến khoái lạc, lại hình như thong dong chính là khoái lạc: có lúc cô bận bịu đến độ rất khoái lạc, làm như bận bịu chính là khoái lạc vậy.

Ngay cả đình chủ của Trử Hạc Đình là Hà Thắng Thần, lâu chủ của Phần Cầm Lâu là Hà thái thái cũng không có ác ý gì với Lâm Vãn Tiếu, không những vậy còn có rất nhiều hảo cảm với cô. Hà Phú Mãnh của Đức Thi Sảnh rất hiểu hai vị sư đệ, sư muội của lão, bọn họ ngay cả Chiến Tăng Hà Khâm còn không dung được, nhưng đối với Hà Bình và Lâm Vãn Tiếu, lại tuyệt đối ngoại lệ.

… Quả thật là con trai cưng của trời, con gái cưng của trời: thật là một cặp người ngọc!

Sau đó rồi Hà Phú Mãnh cũNg phát hiện ra rằng: Lâm Vãn Tiếu tuy ôn thuận, nhưng cô chẳng phải dễ khi lờn: cô rất ngoan, nhưng cô không ngu.

Đương lúc bọn đệ tử của Hạ Tam Lam liên hợp thệ đơn lên lần thứ mười ba, xin phép đi quang phục Bất Sầu Môn, Hà Phú Mãnh bèn biết thực lực của cô bé tý xíu Lâm Vãn Tiếu kia đã chẳng còn dễ khinh thị, dễ khinh lờn nữa.

Hiện tại lão chẳng còn có thể trục xuất cô con gái đó đi đâu nữa.

(Dĩ nhiên là lão cũng muốn thu cô con gái đó vào cho mình, nhưng như vậy thì, cơ hồ như đã thành kẻ địch của hết cả Hạ Tam Lam.)

(Chuyện đó lão muốn làm, nhưng không thể làm được, cũng chẳng dám làm.)

(… Dĩ nhiên, trước mặt làm không được, có thể lén lút làm.)

Bây giờ thì cách tốt nhất là tìm cách hóa giải.

Biến Lâm Vãn Tiếu thành ra người của Hạ Tam Lam, quên đi chuyện Bất Sầu Môn, như vậy, Hạ Tam Lam sẽ tăng thêm được một cao thủ, bớt đi được một kình địch.

Muốn biến Lâm Vãn Tiếu thành ra hoàn toàn là người của Hạ Tam Lam, trước nhất, phải làm sao cho Lâm Vãn Tiếu làm người của Hạ Tam Lam.

Lâm Vãn Tiếu rốt cuộc cũng là một người con gái.

Người con gái có đẹp, có hay, có gì đi nữa, vẫn còn phải đi lấy chồng.

… Chỉ cần cô lấy một người trong Hạ Tam Lam, cô thành ra là người của Hạ Tam Lam rồi.

Có điều, phải đem một cô gái đẹp đến không còn cách gì hình dung đẹp hơn nữa như vậy, gã cho ai nhĩ ? Dùng cách gì, chọn ai, mới có thể khỏi được một trường tranh đấu ghen tuông rất có thể diễn biến ra thành nguy cơ đồng môn đánh nhau long trời lở đất ?

Vì vậy mà, Hà Phú Mãnh phải bỏ công ra suy nghĩ nát cả đầu óc.

Rồi lão cũng nghĩ ra được, thật ra lão có nghĩ gì đi nữa, kết quả cũng đều một thứ, bởi vì trong Hạ Tam Lam, chẳng còn một ai giỏi hơn để chọn lựa: Hà Bình.

Yêu chuộng hòa bình, nhưng trước giờ thích xen vào chuyện bất bình, đó là Hà Bình.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up