Dương Thông cười nhạt lên một tiếng, cây đả cẩu bỗng trong tay tạt qua, gạt ngang trường kiếm của lão qua một bên, hét lớn:

– Cùng xông lên cả đi! Dưới suối vàng còn có kẻ bầu bạn.

Nói rồi y tung người lại, đả cẩu bổng lắc qua, bên trái một chiêu Ngạ Cẩu Tranh Thực điểm vào Bách Hội Huyệt của Chữ Thời Viễn, bên phải một chiêu Bỗng Đả Ngạ Ngao, điểm tới Liêm Tuyền huyệt của Lục Báo, nhanh như điện xẹt. Gã đại hán người Tây Vực có tên là Lục Báo thình lình thấy trước mặt bóng gậy thoáng qua, đả cẩu bỗng đã vụt lại trước mắt, trong lúc hoảng hốt phải đưa trường kiếm lên đở, đè vào cây gậy của Dương Thông tính gạt qua một bên. Chỉ nghe tinh lên một tiếng nhỏ, gậy kiếm chạm nhau phát ra một tia lửa, Lục Báo liên tiếp thoái lùi mấy bước mới đứng vững lại, còn Dương Thông thì đang phiêu nhiên hạ người xuống, Lục Báo chỉ thấy hổ khẩu tê bại cả đi, trường kiếm cơ hồ muốn vuột ra khỏi tay, bấy giờ mới biết Dương Thông lợi hại đến mức nào.

Trường kiếm của Chữ Thời Viễn bị cây gậy của Dương Thông gạt qua cũng cảm thấy cánh tay ngấm ngầm đau, lão biết nội lực của Dương Thông vô cùng thâm hậu thật là một kình địch hiếm có, không còn dám lơ là chút nào nữa cả, trường kiếm lắc qua đâm xéo tới Quan Nguyên huyệt của Dương Thông, chiêu đó của lão có tên là Thanh Long Xuất Hải, là chính tông Huyền Thiên kiếm pháp nổi danh của phái Thanh Thành ở Tứ Xuyên, Dương Thông biết là lợi hại, y thấy lão này xuất chiêu trầm ổn, nhanh nhẹn tuyệt luân, kình lực thâm hậu, trường kiếm phát ra ngầm có tiếng sấm, biết vũ công của lão không hề dưới chưởng môn phái Thanh Thành Ngọc Hư Tử chút nào. Lục Báo qua lại một chiêu với Dương Thông cũng biết y là một kình địch bình sinh hiếm thấy trên đời, cũng không dám lơ là, trường kiếm soẹt một tiếng đâm tới từ một bên vào Khí Hải huyệt của Dương Thông. Dương Thông thấy y sử kiếm như hành vân lưu thủy nhẹ nhang phiêu dật như hoa lê nhả nhụy biết y là một hành gia sử kiếm. Chỉ thấy hai thanh trường kiếm bên phải bên trái đâm vào chính giữa Dương Thông, Dương Thông bèn triển khai khinh công của phái Võ Đang Bát Bộ Hãn Thiền né qua trường kiếm hai người, cây lục trúc bổng trong tay điểm ngược lại Hung Hộ huyệt và Phong Phủ huyệt của địch thủ, mọi người đứng bên nhìn kiếm quang chớp chớp, bóng gậy trùng trùng, thoáng chốc ba người đã đánh vùi một trận vô cùng khốc liệt.

Chưởng môn phái Thanh Thành là Ngọc Hư Tử thấy Chữ Thời Viễn sử kiếm pháp ra lại là Huyền Thiên kiếm pháp của bản giáo, không những vậy chiêu số tinh vi, nội lực thâm hậu, công phu không hề kém gì mình, bất giác kinh ngạc không sao tả xiết. Mọi người thấy trường kiếm của Chữ Thời Viễn và Lục Báo soẹt soẹt bên trái bên phải tấn công vào Dương Thông, kiếm quang dày đặc, kiếm khi lạnh lẻo, một kẻ chiêu số cay độc nhẹ nhàng phiêu dật, kiếm quang như hoa tuyết rơi lả tả, một kẻ thì chiêu số tinh thuần, biến hóa khôn lường. kiếm quang như giải lụa bạc, tủa ra hàng vạn tia sáng bủa vây xuống như thiên la địa võng, từ bốn phương tám hướng đâm vào Dương Thông, hiện trường đa số là đại hành gia kiếm thuật, thấy kiếm pháp của hai người tinh diệu đến mức đó, nghiễm nhiên là ngang hàng với chưởng môn của các đại môn phái, đều không khỏi giật mình chấn động, lo lắng dùm cho Dương Thông.

Thanh Hư đạo trưởng thấy gã đại hán Tây vực kiếm chiêu nhẹ nhàng phiêu hốt như độc xà thè lưỡi co duỗi bất định, vùng vẫy như giao long, lãO nhận ra được gã đang sử kiếm pháp của phái Thiên Sơn ở Tây Tạng, kiếm pháp Thiên Sơn nổi tiếng giang hồ trăm năm trước đây, kiếm thuật tinh tế không hề thua sút Thất Tuyệt kiếm pháp của phái Võ Đang, không những vậy xem kiếm pháp gã đại hán xem ra công lực đã đạt đến mức đăng phong tạo cực. Lại nhìn qua kiếm pháp của Chữ Thời Viễn hình như còn vượt qua khỏi cả Ngọc Hư Tử, trong lòng bất giác ngấm ngầm kinh hãi, nghĩ bụng:

– Thảo nào mà Di Lặc giáo thánh sứ Bạch Liên công chúa chỉ đem theo mỗI bao nhiêu đó người lại chùa Thiếu Lâm, chỉ có hai người này thôi, nơi này e là chẳng có mấy ai là đối thủ của họ.

Dương Thông thấy hai người này đồng thời xuất thủ lập tức trước mặt khí lạnh xông tới, kiếm quang chớp chớp dày như mạng nhện, mới biết thật là hai kẻ kình địch trước giờ mới gặp, y ngấm ngầm hối hận mình quá ngông cuồng, nếu mà thêm một vài tay kình địch như vậy nữa mình e là khó lòng chống đở, thế là ngưng thần tụ khí tập trung vào việc ứng chiến. Bấy giờ vũ công của Dương Thông nội gia ngoại gia đều đã đạt đến mức cơ hồ không ai là địch thủ, cước bộ của y sử ra khinh công Bát Bộ Hãn Thiền của phái Võ Đang, lúc tiến lúc thoái, né phải tung qua trái, không lúc nào không hợp vào đúng chỗ, như phiêu phong không định kỳ. Cây đả cẩu bỗng trong tay sử ra đả cẩu bỗng pháp nào điểm nào đâm tạt quét phong niêm bao nhiêu là chiêu số, xem như nhẹ nhàng như chơi mà thực là phức tạp nhanh như điện xẹt tinh diệu vô song, khi nhu linh xà nhả nọc ra, khi như kinh hồng tung lượn khi như rồng bay uốn lượn, trái đập phải đâm như hư như thực, đánh vùi một trận kinh hồn tới hai địch thủ, Nhũ Tuyền huyệt dưới nách, Quan Nguyên huyệt bên hông, Phục Thố huyệt bên eo và ba mươi sáu chỗ đại huyệt trên người kẻ địch.

Đồng thời, bàn tay trái của y sử ra nội gia chân lực, thiết chưởng như đao, nào chém án cầm nã các chiêu số ào ào mãnh liệt biến hóa khôn lường, chưởng này tới chưởng kế tiếp cương cường tuyệt luân ác liệt khôn tả, chưởng lực như bài sơn đảo hải oai thế kinh người, khi thì Kim Cương Chỉ điểm ra như gió, khi thì chưởng giao chéo với nhau chưởng thế ngấm ngầm có tiếng sấm, sử ra nhẹ nhàng mà hóa giải thế công của hai thanh kiếm thật là thong thả, chiêu nào chiêu nấy đều là công [hu thượng thừa, tạt cho kiếm quang của Lục Báo và Chữ Thời Viễn tán loạn qua một bên, công lực cực kỳ thâm hậu thật đã đạt đến mức kinh thế hãi tục, tĩnh như sơn nhạc, động như giang hà!

Mọi người xem Lục Báo và Chữ Thời Viễn hai thanh kiếm như rồng như rắn cuốn vào nhau, đông chỉ một kiếm, tây vạch một đường, xem dường như không có chương pháp gì mà thực là tuyệt diệu vô song, chỉ thấy những làn sáng lạnh chớp nhòa, tung may nhảy múa, kình phong đảo lộn rít lên như lụa xé, kiếm quang tản mạn ra rồi lại ngưng tụ lại như thất luyện quyện lại chỗ Dương Thông lần nữa, kiếm quang lóe chớp kiếm khí tung hoành, như độc xà như mãng thú chiêu nào chiêu nấy tinh kỳ cực kỳ khôn tả. Lại thấy Lục Báo khi tiến khi lùi nhanh như vượn linh hoạt như mèo, khi thì thủ khi thì công, kiếm chiêu liên hoàn ngụy kỳ ác liệt, khi điểm khi đâm khi tạt khi tước như ngàn vạn con rắn độc uốn lượn, bạch quang lóe lên như chớp giật lưng trời, vũ công trác tuyệt thật kinh thế hãi tục. Còn mủi kiếm của Chữ Thời Viễn thì có lúc rung lên, vạn điểm ngân quang phấn khích tỏa ra hư thực khôn lường như sóng ba đào cuộn vào bờ bọt sóng tung bay đầy trời ngàn giọt vạn giọt, trường kiếm như con rắn bạc uốn lên, tinh quang chói mắt kiếm quang lập lòe, xuất thủ như điện xẹt như sấm dội sét đánh ngụy kỳ không sao tả xiết, thân kiếm như hình theo bóng đạt đến mức “tâm kiếm hợp nhất” tối thượng thưa của nội gia kiếm pháp. Chỉ thấy ba người nhô lên hụp xuống hất qua đảo lại thoáng chốc đã đánh vùi mấy chục chiêu số thật kinh hiểm vạn phần khích liệt dị thường!

Lục Báo và Chữ Thời Viễn hai người công lực hợp lại vừa đúng đối địch ngang ngửa với Dương Thông, đánh nhau một trận khó phân chia thắng bại, Dương Thông một đánh với hai tinh thần phấn chấn, đả cẩu bỗng bay lượn bóng chưởng trùng trùng càng đánh càng nhanh, trong người y kiếm Phật, Đạo hai thứ nội công tuyệt thế, nội lực tinh thuần thâm hậu khôn lường, càng đánh càng dũng mãnh, thể lực chân khí bùng lên, cang khí tỏa ra bảo hộ toàn thân, chưởng nào chưởng nấy như bài sơn đảo hải như có tiếng sấm trong đó. Còn Chữ Thời Viễn và Lục Báo kiếm thế qua lại như gió, kiếm của Chữ Thời Viễn thì đi đường rộng, mở rộng đóng rộng, chiêu nào chiêu nấy đều rít lên hùng hồn, kiếm quang như giòng sông dài thế đạo cường kình hiếm thấy trên đời, lợi hại nhất là cước bộ của lão đi theo cửu cung bát quái bộ pháp thuần thục khôn tả linh hoạt như cá oẳn mình bơi lội. Chưởng lực của Dương Thông đã đến mức không thứ gì là không hủy được, mấy lần y đã tính đánh gãy thanh trường kiếm của Chữ Thời Viễn mà mấy lần chưởng lực đánh vào thân kiếm đều tinh lên một tiếng làm như kiếm có đàn lực không thể nào đánh gãy được, mới biết lão này kiếm thuật không những tinh thâm mà nội công cũng vô cùng thâm hậu.

Còn Lục Báo thì trường kiếm nhẹ nhàng phiêu hốt như gió, múa may như linh xà, mỗi kiếm đâm ra chớp lòe những đóa hoa tím, chiêu nào chiêu nấy không rời yếu huyệt, bọn Cái Bang ai nấy đều vì Dương Thông đổ mồ hôi hột. Lục Báo và Chữ Thời Viễn thì mỗi nhát kiếm đâm tới Dương Thông đều cảm thấy như có một bức tường thành bắng sắt chặn đứng không đâm vào được,hai người thấy Dương Thông nội lực kinh hồn bèn không dám dùng cứng chọi cứng với y, thi triển thân pháp chạy vòng quanh như lưu tinh xẹt ngang, tránh xa chưởng lực của Dương Thông, hai thanh trường kiếm một trái một phải, đâm mãi vào Mệnh Môn, Linh Đài, Chí Dương mấy chỗ trọng yếu trên người Dương Thông, kiếm quang như thất luyện, kiếm thế bao phủ vòm trời, chiêu số kỳ ảo thần xuất quỹ một. Dương Thông trong lòng ngấm ngầm kinh hãi, không ngờ được kiếm thuật của hai người lại tinh diệu đến mức như vậy, cả thế gian xem như là đã ít có địch thủ, tiếc là ngộ nhập vào Di Lặc giáo tự mình cam chịu đọa lạc. Ba người quần với nhau được hơn một trăm hồi, Dương Thông dần dần thấy ra được yếu điểm của mỗi người, kiếm pháp của Lục Báo tuy tinh diệu nhưng nội lực thì kém xa mình, do đó trường kiếm của gã không bao giờ dám chạm vào cây gậy của mình, kiếm phát ra là thu; còn trường kiếm của Chữ Thời Viễn sở dĩ dám đụng vào gậy của mình là toàn dựa vào bộ pháp tinh diệu của lão phối hợp vào kiếm pháp làm giảm đi chân lực hàm trong đả cẩu bỗng, thực tế thì nội công của lão cũng không thâm hậu bằng mình, do đó trong lòng y đã có sẵn chủ ý.

Dương Thông bỗng dựng cây đả cẩu bỗng lên, đứng yên phòng thủ môn hộ không tiến về phía trước nữa, nội lực ngấm ngầm truyền vào đả cẩu bỗng đưa lên trên hạ xuống dưới, múa may dày đặc làm thành một bức tường rộng hơn một trượng chung quanh mình, Dương Thông bấy giờ hai luồng nội lực Vô Tướng thần công và Thái Ất thần công trộn vào một chỗ, cương nhu tương tế, mềm thì như nhung, cứng thì như sắt đá, đánh ra như lôi đình, thu lại như sơn nhạc, chỉ thấy bóng gậy xanh thẳm dày đặc không thấu gió. Lục Báo và Chử Thời Viễn thấy Dương Thông bỗng dưng đứng yên không tiến công, hai người làm sao bỏ lở cơ hội khó kiếm như vậy, Chử Thời Viễn hú lên một tiếng lập tức kiếm khí của hai người bỗng mạnh lên lập lòe lân tinh, kiếm thế vụt nhanh và ào ạc như mưa rào, trường kiếm xé không gian đem theo sức mạnh ngàn cân cuồn cuộn như dòng nước lũ liên miên không ngớt, nào đâm nào rạch vào những chỗ yếu trên người Dương Thông, chính là nắm thời cơ đánh một nhát trí mạng.

Chỉ thấy Dương Thông một cây đả cẩu bỗng gạt bên trái đở bên phải, phong tỏa tận số công thế của hai người, mặc cho chiêu số của địch thủ có hung hãn đến mức nào vẫn không thể phá vào được vòng tròn của cây đả cẩu bỗng tạo thành, hai người liên tiếp tấn công luôn hơn năm mươi chiêu nhưng ngay cả chéo áo của Dương Thông cũng không đụng được tới, dần dần cảm thấy có chỗ không xong, lại qua lại thêm mười mấy chiêu, Lục Báo và Chử Thời Viễn cảm thấy công thế từ từ yếu dần, cây đả cẩu bổng của địch thủ càng lúc càng nặng, bọn Di Lặc giáo chúng cũng thấy tình thế càng lúc càng không được khả quan, nhiều người đã đoán được Dương Thông không tiến công nảy giờ là đang xúc dưỡng tinh lực lấy nhàn đãi lao. Thánh sứ của Di Lặc giáo nãy giờ vẫn ngồi đoan nghiêm trên ghế nhìn vào ba người đang đánh nhau giữa đấu trường, chăm chú xem trận đấu biến diễn, hai người này trong Di Lặc giáo vốn là kẻ nổi danh về kiếm thuật, giáo chúng ai nấy đều nghĩ ít ra hai người cũng đanh thành ngang ngửa với Dương Thông, có ngờ đâu bây giờ bại thế càng lúc càng hiện rõ dần, ai nấy đều ngấm ngầm rút binh khí ra chuẩn bị lỡ có chuyện bất trắc nguy hiểm sẽ tùy lúc xông vào cứu giúp.

Ba người lại đánh nhau thêm mười mấy chiêu nữa, Lục Báo nội công yếu nhất bắt đầu cảm thấy hơi thở có bề gấp rút, còn Chử Thời Viễn thì rốt cuộc tuổi tác cũng đã nhiều, hô hấp cũng bắt đầu gia tốc, Dương Thông thấy nét mặt hai người đỏ hồng lên, biết là thể lực của địch thủ đã có phần tiêu hao, là thời cơ mình phản công đến nơi, lúc nảy y vận nội lực vào đả cẩu bỗng thủ thế một chỗ, chính là dụ cho kẻ địch lại tấn công mình làm tiêu hao đi nội lực, quả nhiên hai người ra sức tấn công mãnh liệt, dùng cứng chọi cứng với cây đả cẩu bỗng, thể lực giảm sút nhanh chóng, bắt đầu để lộ sơ hở ra. Dương Thông gầm lên một tiếng lớn, xông tới phía Lục Báo tấn công bỏ mặc Chử Thời Viễn qua một bên, Lục Báo lập tức lâm vào tình trạng nguy hiểm, Chử Thời Viễn vội vã nhảy ào lại cứu, Dương Thông đột nhiên bỗng pháp biến hẳn, ép gậy sát vào trường kiếm của Chử Thời Viễn, Chử Thời Viễn trong lúc hoang mang quên không kịp sử dụng Cửu Cung bộ pháp tinh diệu của lão, cùng Dương Thông qua lại dùng cứng trả cứng. Dương Thông đồng thời tấn công hai bên trái phải, bàn tay trái nội kình nhả ra đập mạnh vào trường kiếm của Lục Báo.

Y dưỡng tinh súc nhuệ nảy giờ, thình lình phản công hết sức mình, lực đạo phi thường dũng mãnh, chấn vào hổ khẩu của Lục Báo một phen đau điếng, bàn tay gã mềm nhủn, trường kiếm cơ hồ muốn thoát ra khỏi tay, gã sợ quá vội vàng nhảy ra phía sau chạy vòng quanh du đấu. Còn trường kiếm của Chử Thời Viễn thì bị đả cẩu bỗng ép xuống nặng như tảng đá ngàn cân, chấn cho lồng ngực lão đau buốt cả lên, tuy lão nội lực thâm hậu nhưng rốt cuộc tuổi tác cũng lớn khí huyết đã suy nhược, còn Dương Thông chính đang trong lúc tráng niên, do đó đánh nhau đã lâu lão bắt đầu cảm thấy khí lực suy nhược bây giờ lại bị đả cẩu bỗng của Dương Thông thình lình ép mạnh tới cơ hồ như thở không muốn ra hơi, lão cũng bèn nhảy lui chạy vòng vòng du đấu. Dương Thông phấn khởi tinh thần, hướng về Lục Báo hạ sát thủ, tay trái nào quyền nào chưởng nào chỉ nào trảo, tay phải đả cẩu bỗng vừa điểm vừa đánh vừa thọc, vừa móc vừa đâm, chiêu nào chiêu nấy mãnh liệt không sao tả xiết, Chử Thời Viễn vội vả nhảy lại cứu. Dương Thông lại trở lại màn cũ, đánh cho hai người đở trái né phải, tránh phương đông chạy phương tây, mắt thấy sắp sửa đại bại dưới tay Dương Thông, bọn Cái Bang bấy giờ mới thở phào ra một hơi, ai nấy đều đoán là thêm năm chục chiêu nữa, hai người đó sẽ bị thương dưới cây đả cẩu bỗng của Dương Thông, trong lòng ngấm ngầm hứng khởi.

Lục Báo và Chữ Thời Viễn cũng biết chuyện không hay rồi, Lục Báo cắn chặt răng tính đường hai bên cùng chết, chỉ thấy tay phải của gã vung lên, hàn quang chớp chớp, trường kiếm đánh vào chính giữa, bao nhiêu nội lực tập trung vào sóng kiếm, cả thân hình xông tới như trái banh căng cứng xẹt thẳng lại Dương Thông. Dương Thông thấy gã đột nhiên ào ào xông lại, lập tức đoán ngay được ý đồ của gã, trong bụng đã dự liệu đề phòng, thấy gã giở ra chiêu thức hai bên cùng chết, y nào chịu cùng gã liều mạng. Thế là Dương Thông một chiêu Bạch Hạc Xung Thiên tung người nhảy lên, cây đả cẩu bỗng trong tay hưỡng về thanh trường kiếm trong tay gã vừa duỗi vừa quấn, sử ra chiêu số trong tự quyết “đái” của đả cẩu bỗng, kéo nguyên thân hình của gã văng xa ra tới Chữ Thời Viễn. Y hét lên một tiếng lớn, đả cẩu bỗng thọc mạnh và nhanh như điện xẹt tới Đại Duy huyệt trên người gã, Đại Duy huyệt lầ chỗ giao tiếp của thân, tay, chân trên thân người là một trong ba yếu huyệt trọng yếu, như nếu bị điểm trúng nhẹ thì cũng bị trọng thương, nặng là lập tức táng mạng.

Lục Báo đánh ra chiêu đó ý đồ đánh liều mạng một phen với Dương Thông, do đó lực đạo vô cùng mãnh liệt, bị Dương Thông vừa đẩy vừa kéo, thu thế không được, cả thân người mất thăng bằng biến ra xông lại Chữ Thời Viễn, phía sau lưng bày ra trước mắt Dương Thông, bọn Di Lặc giáo thấy vậy lập tức kinh hãi la ó lên. Chữ Thời Viễn thấy Lục Báo xông tới vội vã nghiêng người tránh qua một bên, lão thấy cây đả cẩu bổng của Dương Thông đang đâm tới phía sau lưng Lục Báo trong lòng tự biết không xong, có điều lão bị nguyên người của Lục Báo chắn ngang không làm sao được, trong cơn nguy cấp lão gầm lên một tiếng lớn, thanh trường kiếm bay ra khỏi tay đâm thẳng tới ngực của Dương Thông. Dương Thông đang tính hướng Lục Báo hạ sát thủ, thấy trường kiếm bay lại, đả cẩu bỗng lắc qua xoay tay hất một cái, chấn thanh trường kiếm qua một bên, đả cẩu bỗng vẫn tiếp tục điểm tới lần này nhắm vào Mệnh Môn của Lục Báo. Mệnh Môn là tử huyệt trên người, cây đả cẩu bỗng của y nhanh như điện xẹt, lúc nãy vì chấn bay trường kiếm của Chữ Thời Viễn nên khựng lại một chút, mắt thấy Lục Báo lần này chắc là sẽ bị táng mạng dưới cây bỗng của Dương Thông rồi.

Dương Thông một lần nữa lại hướng về Lục Bao hạ sát thủ, thình lình y nghe bên đám Cái Bang có người lớn tiếng hô:

– Bang chủ cẩn thận sau lưng!

Tiếp theo đó Dương Thông bèn nghe phía sau có tiếng cười lạnh lẽo âm u, rồi một luồng gó lạnh buốt tập kích tới sau lưng mình. Dương Thông ngoái nhìn thật nhanh về phía sau bèn phát hiện ra bà già đứng một bên bọn Di Lặc giáo đang tung người lại, thì ra bọn Di Lặc giáo đang quan sát ba người đánh nhau nãy giờ, bà già thấy Lục Báo sắp bị táng mạng dưới cây đả cẩu bỗng của Dương Thông bèn vội vã nhảy lại cứu. Dương Thông thấy bà chồm lại như con chim lớn, bàn tay trái móng vuốt mở ra như vuốt chim ưng, khô queo như củi, gân xanh nổi lên bần bật đang chụp xuông thiên linh cái của mình, bàn tay phải thì cây quải trượng long đầu như rắn đọc đam vào sau lưng, mặt mày thì hung ác, tóc trắng phau phau, thân hình như quỹ mỵ.

 
Nguyên tác: A Chí
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up