Bốn bề thật hoang lương, không những thế, còn lạnh lẽo.

Khắp nơi một màn sương tuyết mỏng, cũng không dày lắm, có mấy hõm đất tích đầy tuyết, cành cây cũng nặng trĩu những tuyết, bất quá, đa phần các nơi đều chỉ ướt át, không chừng nơi đây cũng đã từng ngập tuyết, nhưng đã tan ra gần hết. Trận tuyết rơi vừa rồi không đủ phủ hết cả một dãi đất mênh mông, vì vậy mà làm cho cái cảnh tượng hoang tàn này lại càng thêm thê lương.

Cái ý tuyết còn lạnh lẽo còn thê lương hơn cả cảnh tuyết rơi.

… Câu Quải Nhị Hiệp đều nghĩ như vậy.

Bọn họ đang ngồi trên lưng ngựa, đều có cái cảm giác vô cùng lạnh lẻo, đấy cũng giống như tịch mịch vậy, tịch mịch chân chính, cũng băng giá thấu xương như thế. Lúc xung động thì nóng lên, lúc tịch mịch thì lạnh đi, đời người chính là khi nóng khi lạnh, cho đến khi không còn nóng không còn lạnh.

Bọn họ đã đi bảo tiêu cho người ta gần hai chục năm nay, nếm cũng đã đủ thứ chuyện, máu tươi cũng đã chảy ra, nước lửa cũng đã xông vào, gió to sóng lớn cũNg đã từng trải, mỗi lần lên ngựa, chính như một vị đại tướng quân đem binh ra trận vậy, chân cao chí khí phiêu duơng, oai phong lẫm lẫm, trước nay chưa từng bại trận bao giờ.

Cũng không biết tại sao, hôm nay bọn họ không đi “bảo tiêu”, nhưng vừa vào cái chỗ Lang Nha Áo này, thêm vào cái cảnh tuyết rơi lạnh lẻo này, cả hai người đều nhớ lại năm xưa, đánh nhau với bọn cự khấu Lý Thương Quỹ ở Thập Vạn Đại Sơn, giết bọn Thập Tứ Thái Bảo dưới chân núi Thái Hành Sơn, một trận khích liệt, tráng chí oanh liệt làm sao.

Uống rượu mạnh, cưỡi khoái mã, tóe máu kẻ địch!

Những ngày đó sao mà khoái chí hoan ca thế!

Tướng quân bách chiến thân danh liệt!

Đinh Quải Tử và Trương Câu Tử, miệng cũng đã toét ra, mủi cũng đã toét ra, hổ khẩu cũng đã toét ra, ngay cả cổ tay cũng đã gãy rời, nhưng thanh danh thì không những không gãy, mà còn càng ngày càng lớn.

Bọn họ nhớ những ngày ấy biết là bao nhiêu.

Những ngày nằm sương nếm mưa, xung sát chốn giang hồ, khoái chí hoan ca, những năm tháng từng cùng cao thủ đối địch!

… Chỉ bất quá, hôm nay chẳng biết tại sao, vừa vào Lang Nha Áo, bọn họ đều cảm thấy lạnh lẻo muốn thấu tới xương!

… Tại sao lại đi nghĩ như vậy nhĩ ?

Gìa rồi.

Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử trong bụng đều không ước hẹn mà có cùng chung một ý nghĩ.

“Phải như Bạch Y Đại Hiệp Long Hỷ Dương như vậy mới thật là hay.” Đinh Quải Tử nói, “Y mới có tuổi đó mà đã thanh danh dường đó, sau này thống suất giang hồ, cũng chẳng còn bao lâu nữa.”

“Cỡ như y một vị nhân hiệp đại công vô tư, hành hiệp trượng nghĩa, sừ cường phù nhược, trừ bạo an lương như vậy, lại trẻ tuổi đẹp trai, nếu mà hai chục năm về trước, tôi cũng chịu đi theo y, rơi đầu gãy cổ, quyết không nhíu một sợi lông mày.” Trương Câu Tử tiếp lời, lão bật cười lên, giọng cười đầy vẻ gượng gạo không biết sao hơn, “Già rồi, bọn mình đó.”

Lão rốt cuộc đã nói ra cái câu đó.

Nếu mà không ở Bách Phúc Dịch gặp phải Long Hỷ Dương, rất có thể còn chưa đến nổi có cái cảm giác như vậy.

… Long Hỷ Dương trẻ tuổi, ý khí phi đằng, vũ công cao cường, mà còn khiêm cung lễ độ.

… Phảng phất bao nhiêu chuyện hay, bao nhiêu phẩm đức ưu tú trên đời này đều tập trung vào cái người thanh niên trẻ tuổi này.

Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử ở cái quán dịch đêm tuyết đó, cùng với Long Hỷ Dương đàm thi luận kiếm nói chuyện giang hồ, đối với Long Hỷ Dương cực kỳ khâm phục, còn hấp dẫn cả đám giang hồ hào kiệt ở quán dịch đêm đó, bọn họ còn ở phía ngoài trạm điếm sáng hôm sau cùng nhau tỷ thí, Long Hỷ Du=ơng chỉ dùng một cây đũa, đánh bại Thần Câu trong tay Trương Câu Tử, Tiên QUải trong tay Đinh Quải Tử một cách dễ dàng!

Cây Thần Câu Tiên Quải bọn họ đã dư/a vào để thành danh ba chục năm nay, lại địch không nổi một cặp đũa trên tay một gà trẻ tuổi!

Từ cái lúc đó trở đi, Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử đối với Long Hỷ Dương khâm phục sát đất, và cũng đồng thời cảm thấy được hai chữ “gìa rồi” nó ghê sợ như thế nào.

Gìa rồi thì già rồi thôi, từ ánh mắt của Lâm Vãn Tiếu và Châu Kim Tú, thậm chí ngay cả của Tiểu Mi, Tiểu Tỵ, đều có thể biết được, trong tâm mục của các cô thiếu nữ chính là những tay hiệp sĩ trẻ tuổi, không còn có thể là những lão già ngọn đèn sắp tắt như là bọn họ.

Lâm Vãn Tiếu và Châu Kim Tú chính là nguyên do chuyến đi của hai người.

Châu Kim Tú là con gái độc nhất của Báo Ẩn Lạc Dương, ngự sử của triều đại trước là Châu Ưng Di, Châu Ưng Di vì được Hình Bộ Tổng Ban Đầu ở kinh thành là Châu Nguyệt Minh mời thỉnh ba phen bốn lượt, rốt cuộc không từ chối nổi được thịnh tình của vị đường đệ, bèn phó kinh bang trợ chi trì đại cuộc, Châu Ưng Di lại kinh thành trước, đợi tình hình an ổn xong rồi mới nhờ Trương Đinh Nhị Hiệp hộ tống con gái mình về sau.

Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử từng chịu ân của Châu Ưng Dư, rồi bây giờ gần già đến nơi lại được Châu ngự sử chiếu cố, chỉ dựa vào thanh danh đi bảo tiêu ba chục năm của bọn họ, hộ tống Châu Kim Tú về kinh sư, tuy rằng có chỗ “giết gà dùng đến đao mổ trâu”, nhưng Trương Đinh nhị hiệp cũng không dám chối từ.

Lâm Vãn Tiếu thì là hạt minh châu trong nhà của một vị vũ lâm thế gia, bởi vì bị bộ thuộc hãm hại, âm mưu bội phản, toàn gia bị giết, chỉ lọt ra được Lâm Vãn Tiếu và một vị huynh trưởng của cô, người huynh trưởng quyết chí ở Lạc Dương, kết hợp các bộ thuộc cũ để mưu đồ khôi phục; Lâm Vãn Tiếu thì đi ở nhờ trong phủ Châu đại nhân, thành ra bạn bè thân thiết trong khuê phòng với Lâm Kim Tú, lần này Châu Kim Tú phó kinh, rầu trong kinh thành không có ai bạn bè, bèn đòi cho được Lâm Vãn Tiếu đi theo, Lâm Vãn Tiếu cũng mong ra khỏi cái nơi thương tâm này, vì vậy cũng theo một chỗ với Châu đại tiểu thơ khởi hành.

Kỳ thực, trong tận đáy lòng của Trương Đinh nhị hiệp, Lâm Vãn Tiếu e rằng được họ cưng hơn một chút.

Đấy cũng có thể là vì lý do Lâm Vãn Tiếu thân thế vô cùng đáng thương, dĩ nhiên cũNg có thể là vì Lâm Vãn Tiếu so với Châu Kim Tú còn ngoan ngoãn hơn, ôn tồn hơn, hiền hậu hơn. Tình cảnh của cô thật thê lương, nhưng cô chưa hề lộ vẻ ai oán, khi mà một người bị gặp phải chuyện bi ai, hoặc người đó tài tình quá thiên hạ, mà chính bản thân cô còn không tự biết, thì sẽ làm người ta hoặc đồng tình hoặc ngưỡng mộ. Không chừng, đó cũng là một trong những nguyên nhân mà Trương Đinh nhị hiệp đặc biệt chiếu cố đến Lâm Vãn Tiếu nhĩ ?

Huống gì, Lâm Vãn Tiếu còn vô cùng mỹ lệ.

Mỹ lệ phi thường.

Tiểu Mi và Tiểu Tỵ là hai đứa thị tỳ của Lâm Kim Tú, nhưng bọn họ cũng thật lòng yêu thích Lâm Vãn Tiếu hơn.

Bởi vì Lâm Vãn Tiếu tính tình rất tốt.

Ít nhất là rất tốt với bọn họ.

Ngay cả chính bản thân Châu Kim Tú cũng đặc biệt yêu thích Lâm Vãn Tiếu.

Trừ cái đêm hôm đó …

Đang lúc Long Hỷ Dương đang cao đàm khoát luận, nói chuyện kinh động thiên hạ, Châu Kim Tú đưa cặp mắt tú lệ, tình thâm tựa bể đăm đăm vào con người anh tuấn hiên ngang của Long Hỷ Dương, rồi cô phát hiện ra Long Hỷ Dương thì đang len lén nhìn hướng Lâm Vãn Tiếu.

Lâm Vãn Tiếu mỉm cười, cúi đầu, cặp lông mi dài thật dài hơi chớp, ánh lửa trong phòng chiếu hồng một bên má bên phải của cô, hơi tuyết bên ngoài làm má bên trái của cô hơi trắng bệnh ra.

Tại khoảnh khắc đó, Châu Kim Tú cảm thấy mình đang đố kỵ vô cùng.

… Long Hỷ Dương và Lâm Vãn Tiếu thật tình quả là một đôi ngọc nhân trời đất tự sinh.

Ngay cả Trương Đinh nhị lão cũng không khỏi có cảm tưởng như vậy.

Chẳng qua nghĩ chỉ là nghĩ vậy, Lâm Vãn Tiếu thủy chung yên yên tĩnh tĩnh ngồi xa xa đó, chẳng như Châu Kim Tú không ngớt đông tây nam bắc hướng Long Hỷ Dương hỏi hoài không thôi, cũng không như Tiểu Mi Tiểu Tỵ đang kéo áo nhau cười khúc khích.

Cô chỉ ngồi yên ở đó, cũng không biết cô đang nghĩ gì ? Không chừng cô chẳng nghĩ gì cả.

Có ai mà biết ?

Có điều ai cũng biết rằng, lần này chỉ dựa vào thanh danh thân thủ của Câu Quải nhị hiệp, hộ tống hai cô con gái không thù không oán với ai về kinh thành, thêm vào thịnh danh của Châu đại nhân nữa, thật tình cũng giống như đưa con gái mình đi chùa đi miếu vậy, ra đường xem nhiệt náo một phen, chẳng có gì là mạo hiểm cả.

Có điều, thật ra thì, trong cuộc đời này, có rất nhiều chuyện, cứ không chịu theo cái đường lối người ta tiên liệu mà đi …

Nếu như bạn đưa con gái cưng của mình đi chùa đi miếu, ra ngoài đường, gặp phải mấy tên du đảng chọc ghẹo, thậm chí còn gặp phải đứa ranh con nào mò mẫm … như vậy vậy đó.

Điều đó dĩ nhiên không thể xem là chuyện gì bất ngờ nghiêm trọng.

Bất quá, chỉ cần cái bất ngờ đó mà nghiêm trọng thêm chút nữa, chuyện đó có thể thành ra đáng sợ lắm đó.

Mà trong cuộc đời, thường có những chuyện nghiêm trọng không thể liệu được. Ánh lửa lập lòe, có thể cháy nguyên cả khu rừng, người ta thường thường không biết được làm thế nào để đề phòng những chuyện như vậy, mà bất cứ mấy cái chuyện nho nhỏ nào, vạn nhất xử lý không ổn thỏa, đều có thể diễn biến ra thành đại họa không thể nào thu thập được.

Câu Quải nhị hiệp gặp phải cái tình cảnh đúng là như vậy.

Bọn họ đi bảo tiêu đã ba chục năm nay, vốn đã thám thính rõ ràng minh bạch, nguyên một dãy Lang Nha Áo, không hề có đạo tặc nào lập căn cứ, dù có thì cũNg chỉ là một hai tên đạo chích nho nhỏ, chẳng hề phải quan tâm đến.

Vì vậy, bọn họ mới có thể rảnh rang đứng một bên bờ sông chỗ hõm đất, dựng lên một tụm lửa, sưởi ấm thân mình một chút, cặp giò được nghỉ ngơi một chút, cái bụng được ăn chút lương khô.

Kẻ địch xuất hiện ngay chính thời điểm đó.

Vừa đến, gặp mặt là thi sát thủ, Mãi Ca Nhi, Triệu Tiểu Thất, Đức Thúc, Ngưu Đảm đều toàn bộ bị giết.

Trương Đinh nhị hiệp, trong lúc bất ngờ, từ trong cái túi rút câu tử và quải tử ra thì ngay cả cháu của Trương Câu Tử, còn có hai tên khiêng kiệu cũng đã mất mạng.

Trừ hai tên khiêng kiệu còn lại đang hồn phi phách tán, thêm vào Tiểu Mi và Tiểu Tỵ đang run rẩy không ngừng ra, nguyên cả đội, hiện tại còn sống chỉ có người ngồi trong kiệu và Trương Câu Đinh Quải mà thôi.

Bọn đạo tặc vừa đến đã thi triển sát thủ, điều đó chẳng có bọn thổ phỉ nào làm, Trương Đinh nhị hiệp dĩ nhiên biết rằng bọn người này, nếu là thiện nhân thì đã chẳng lại đây.

Có điều tài cán của bọn này, còn vượt quá sức tưởng tượng của Trương Đinh hai người.

Bao vây bọn họ, có chừng mười một mười hai người, nhưng chính diện đối địch với họ, chỉ có ba người.

Ba người đó dĩ nhiên chính là lãnh tụ của một bầy thảo khấu.

Trương Câu Tử, Đinh Quải Tử kiến thức quảng bác, vừa nhìn đã nhận ra hai người trong bọn.

… Là dân hắc đạo, không phải bạch đạo.

… Hảo hán bạch đạo, đã xem hai người đó là kẻ tử địch.

… Tử địch có nghĩa là: chỉ cần phát hiện có người đi theo bọn họ, là lập tức rút đao liều mạng không thôi.

… Dĩ nhiên, điều đó cũNg phải cần tự lượng sức xem có “liều mạng” được với cái người đi theo đó không, rồi mới liều mạng.

… Dù vậy, cũNg không được ít người quá.

… Ít nhất Long Hỷ Dương cũNg tính là một.

Vì vậy, Trương Đinh nhị lão nghĩ đến điểm đó, không khỏi có chút hối hận: tại sao sáng sớm nay lại mượn cớ thôi từ, không để cho Long Hỷ Dương đi theo chung một đường!

… Nếu mà Long Hỷ Dương cũng đang ở đây, tụ sức của ba người lại, chắc chắn có thể khống chế được cuộc diện.

Kỳ thực, Trương Đinh hai người nóng lòng muốn chia tay với Long Hỷ Dương, là sợ trên đường đi có chuyện khó xử; bởi vì Châu Kim Tú rõ ràng là ái mộ Long Hỷ Dương, mà Long Hỷ Dương nguyên cả trái tim, tựa hồ bay đến đâu quanh mình Lâm Vãn Tiếu.

Trương Đinh hai người tuy thân già nhưng mắt lại rõ ràng.

Bọn họ nói gì thì cũNg không thể nào để cho cái chuyện khó xử đó cứ tiếp tục tiến hành, với lại, bọn họ chịu ân của Châu đại nhân, thể nào thì cũng không thể để Châu đại tiểu thơ bị thất ý.

Do đó, cách tốt nhất để tránh cái chuyện khó xử đó là chia tay.

Chẳng ai có thể liệu được tại Lang Nha Áo gặp phải một đám đạo tặc như thế.

Cái thứ tặc khấu đó, vốn đang căn cứ ở một dãy (Trịnh Thục) Sơn, trong đó bao quát hai tên thổ phỉ vũ công cao cường, giết người không chớp mắt là Ngũ Mã Phân Thi Kim Thế Di và Trọng Sắc Khinh Hữu Lôi Tính Tính!

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up