Chiến Tăng là một kẻ mang ơn báo ơn, có thù báo thù, ân oán rõ ràng minh bạch.

Hà Bình thì là kẻ hiệp nghĩa, có thể nhẫn nhục gánh trách nhiệm, và thâm tàng không để lộ ra.

Sử Nặc thì không vậy: nếu như có ai không cẩn thận đá bể cái chậu hoa trong nhà của gã, gã sẽ không vì vậy mà đi thiêu rụi cái nhà người đó, nhưng gã sẽ vì vậy mà chiếm quách luôn nhà người đó thành nhà của gã.

Đấy là A Nhĩ Bá Sử Nặc.

Bất hạnh là, Lâm Vãn Tiếu lại lạc vào tay gã.

Cô vẫn còn ở trong lò hương.

Trong lò hương còn có thêm một người nữa.

A Nhĩ Bá Sử Nặc.

Cô chẳng còn cử động gì được, chẳng còn la hét gì được, A Nhĩ Bá đang tính giở trò tay chân ra với cô thì may sao có người đến.

… Đã là vậy rồi, Lâm Vãn Tiếu còn có thể cảm thấy được qua mấy tầng y phục, cảm thấy được có cái gì đang cử động thật là thú tính đó.

Bất quá, vì mắc phải đại địch trước mắt, vì chuyện lớn phải làm cho xong trước khi tận tình hưởng lạc, A Nhĩ Bá mới không tiến hành thêm một bước nữa lại khinh bạc cô.

Cái tòa phá miếu này, bình thời chẳng có ai lại.

Bên ngoài, ánh mặt trời còn sáng lắm, núi xanh ánh lên nền tuyết trắng, trời vẫn còn lạnh thấu cả xương cốt.

Sau đó ánh mặt trời ảm đạm đi, người bên ngoài chưa bước vào trong miếu, đã có cái thanh thế của một con cọp đang gầm thét.

Lâm Vãn Tiếu quen thuộc cái thanh thế đó lắm.

Đấy là một thứ oai phong.

… Một thứ oai phong khí khái của kẻ nam tử.

Người đến quả nhiên là Chiến tăng.

Eo lưng y giắt ngang cây kiếm hình thù uốn éo.

Bàn tay của y thủy chung vẫn để trên cán kiếm.

Y cũng thủy chung mặt mày nhăn nhó đi qua đi lại, tay chắp sau lưng thở dài thườn thượt.

… Y đang bất an, đau đớn, hay là không nỡ ?

(Không nỡ giết sư đệ của mình, hay là hối hả giết cho xong kẻ địch cho rồi ?)

Lâm Vãn Tiếu đang cảm thấy một nụ cười ngụy dị nở ra từ miệng của A Nhĩ Bá đang dính sát vào người mình …

(Chiến Tăng anh mau mau chạy !)

(Nơi đây có con chó sói đang đợi phục kích các anh !)

(Còn các anh thì lại đang muốn giết chóc lẫn nhau !)

Không biết lúc nào đó, ánh mặt trời nhuộm đầy hoa cỏ, mấy con gà núi lại hồi phục tiếng kêu réo, nước chảy róc rách vọng lại từ xa.

Nhất thiết mọi chuyện đều như muốn sống trở lại.

Sống đặc biệt khoái lạc hơn gì cả.

Lâm Vãn Tiếu lại càng quen thuộc cái không khí đó.

Một thứ khí chất thật là vương giả.

(Y đã lại.)

Người lại quả nhiên là Hà Bình.

Y ở ngưỡng cửa lắc mình một cái, bước vào bên trong.

Chiến Tăng trước giờ vốn rất quen thuộc Hà Bình, bất quá mấy năm nay chưa gặp lại, vậy mà, lúc Hà Bình bước vào, cái khí chất chóng vánh đặc thù đó, cái dáng trắng tinh một tý bụi bạm, thêm vào nước da trắng trẻo sáng rỡ, vẫn còn nhảy múa tươi đẹp trước mặt y, rực lên một cái, trắng lên một cái.

Cũng giống như say sưa đến lòa cả mắt.

Hà Bình vừa bước vào miếu, tùy đó ngừng bước lại, mặt đối mặt với Chiến Tăng hàm râu tua tua ánh mắt loang loáng như hỗ đó, y cũNg hít vào một hơi dài, thật dài, dài thật dài

(Hai người đều đã lại.)

(Người lại đầy đủ rồi, có kịch vui diễn ra rồi đây.)

Lâm Vãn Tiếu cảm giác được cái người đang khom khom bên cạnh cô phảng phất như hô hấp muốn ngừng lại, nhân trung dưới mủi rướm đầy mồ hôi.

(Hà Bình anh mau chạy !)

(Các anh mau chạy !)

(Có biết hai anh đang sắp quyết đấu với nhau đây, làm đứt ruột không biết bao kẻ kỳ vọng vào anh hùng thương tiếc lẫn nhau đó sao ! )

Bàn tay của Hà Bình đang đặt lên chuôi đao thắt lụa hồng.

Tống Biệt Đao.

… Y lại tống tiễn biệt ly cho ai ?

Bàn tay của Chiến Tăng chầm chậm rời khỏi thanh kiếm uốn éo.

Tâm của y nhĩ ?

… Có phải như con giun trong nước đang uốn éo không thôi ?

Hà Bình cười.

Nụ cười bình hòa.

“Anh lại còn sớm hơn tôi.”

Chiến Tăng cũng cười.

Y cười hào sảng hơn lúc y giận dữ.

“Trước giờ ta vẫn đến sớm hơn chú.”

“Tôi trước giờ chẳng sớm, chẳng muộn, tôi chỉ đúng giờ.”

“Bởi vậy mà ta là sư huynh của chú, ta sinh không nhằm lúc.”

Giọng nói của Hà Bình có chỗ nấc nghẹn:

“Sư huynh …” muốn nói rồi lại ngừng.

Chiến Tăng cười nói: “Chú còn kêu được ta là sư huynh ! Không sợ môn quy nghiêm ngặt sao !”

Hà Bình thành khẩn nói: “Bất kể ra sao, anh cũng là đại sư huynh của tôi, trừ phi, có ngày nào đó, anh phản lại Hạ Tam Lam thật.”

Chiến Tăng lại cười, lần này nụ cười chẳng còn hào sảng, mà là chua xót, duỗi hai tay ra, cười khổ nói: “Có điều, Hạ Tam Lam từ trên xuống dưới, ai ai cũNg coi ta là kẻ phản đồ.”

Hà Bình nói: “Anh không phải vậy. Anh muốn cho Hạ Tam Lam tốt thôi, vì vậy mà không cách nào nhẫn nại có kẻ trong đó làm bậy, anh ra mặt ngăn trở, ngôn ngữ quá thẳng, mấy lần đắc tội ba vị trưởng lão ở Đức Thi Sảnh, Phần Lâu Cầm, Trử Hạc Đình, vì vậy mà không ở được trong Hà Gia Hạ Tam Lam. Hà gia không có anh, như mất đi cánh tay phải: Hạ Tam Lam thiếu đi một nhân vật như anh, là bị một tổn thất không sao chịu nổi.”

Chiến Tăng nói: “Còn không sao, Hạ Tam Lam còn có chú. Chú anh hùng niên thiếu, thanh xuất ư lam mà còn hơn cả vậy.”

Hà Bình lộ vẻ xúc động: “Đại sư huynh, tôi ở đâu mà ra ! Nếu không phải tôi nhờ môn chủ Hà Tất Hữu Ngã đặc biệt tài bồi, tôi đã chẳng có ngày hôm nay ! Có điều, nếu không phải đại sư huynh anh một tay nuôi tôi lớn, thì tôi đã là thứ gì đâu ! Tôi có ra thứ gì đâu ! Tôi chẳng là gì cả ! Anh náo một trận với phe Khuất, là vì những ngày đó, bọn họ khinh khi ăn hiếp một đứa nhỏ chưa biết sự việc ra sao là tôi đây ! Anh và A Nhĩ Bá Sử Nặc sở dĩ náo với nhau như nước với lữa, còn không phải là vì tôi sao ! Công phu, cơ bản của tôi, hoàn toàn là do anh chỉ dẫn, giảng dạy ! Tôi có tín tâm có tài hoa toàn là do anh khích phát, khích lệ giùm! Mỗi lần tôi làm chuyện gì sai trái, anh đều gánh hết lấy trách nhiệm, còn lập công thì anh đẩy qua cho tôi. Nếu như không có anh, đại sư huynh, tôi còn có ngày hôm nay sao ! ? ”

Chiến Tăng nói: “Mỗi người có thành công cũng có cái duyên của người đó, chẳng thể nói được là nhờ người khác giúp đở. Ta giúp chú, là ta chỉ theo lý lẽ mà cố sức làm thế thôi. Ta và chú giống như nhau, đều thương Hạ Tam Lam, kỳ vọng Hạ Tam Lam Hà gia sẽ không biến thành một thứ hạ tam lam thật, mà có thể quang minh chính đại danh dương thiên hạ. Do đó, ta làm chuyện ta phải làm …”

Hà Bình nói: “Nhưng anh không đạt được những gì anh đáng được. Năm xưa, khi mình đạp bằng Lương Sơn, phá tan Bát Ngõa Cương, sức chống Cự Lãng Giang, đạp đổ Đại Liên Minh, chúng mình kề vai tác chiến, thật là thống khoái thế nào ! Như nếu anh không ngấm ngầm trong bóng tối giúp tôi, giải quyết cái gã Trương Quý Trần, tôi có thể đoạt hồi lại thanh Tống Biệt Đao ở Trảm Kính Đường được chăng ? Như nếu anh không ngấm ngầm trong bóng tối giúp tôi, cái trận Bát Lạc Sơn Trang đó, tôi đã mất mạng từ lâu rồi ! Còn bây giờ, mình tôi chi trì nơi này, trong Hạ Tam Lam, đã vừa đề phòng tiểu nhân, còn phải đối phó với gian đồ, hỷ … thật ngưỡng mộ đại sư huynh anh lắm, có thể tự do tự tại, trong giang hồ sóng gió làm một kẻ qua lại ! Còn tôi … chỉ mong ở trong Hạ Tam Lam dùng sức của mình, cho danh tiếng của Hạ Tam Lam có một ngày nào đó sẽ biến thành đệ nhất lưu.”

Chiến Tăng thở dài nói: “Tiểu sư đệ, chú hiểu thế là tốt, ta cũng được an ủi lắm rồi. Muốn cải cách Hạ Tam Lam, phải từ từ mà làm, không thể hấp tấp được. Chú và ta không phải là hai người giống nhau, tuy cả hai đều thương Hạ Tam Lam, đều yêu Lâm cô nương, nhưng chú và ta chẳng phải như nhau. Chú từ nhỏ đã thông minh, được người sủng ái, được người đề bạt, chính ta cũng là một trong những kẻ đặc bịệt thích con người chú. Chú xem, Hà Tất Hữu Ngã môn chủ rất hiếm khi trọng dụng thiếu niên, đối với chú còn để mắt xanh đến; chuyện gì chú làm đều làm cho mọi người vui thích. Còn ta thì lại hoàn toàn không phải vậy. Từ nhỏ ta đã thích học võ một mình, đọc sách một mình, xông pha thiên hạ một mình. Tính của ta thẳng, làm chuyện gì cũng không biết thuận chiều bẻ cong, có nếm khổ cũng một mình mình biết, chọc người khác ghét cũNg không sửa đổi được. Chú cần mẫn hiếu học, nhân duyên lại tốt, bước bước đi lên, một đường thuận phàm xuôi gió, hiện tại thành tựu đã vượt quá luôn ta. Còn ta ? Ta đã trở thành kẻ cô hồn dã quỹ trong giang hồ, may mà còn có chú nhớ đến ta, ta đã cảm động lắm rồi …”

Hà Bình nói: “Nói tới xấu hỗ, cái đóa hoa nhỏ bé trong căn phòng ấm cúng này của tôi, đã được bề trên chiếu cố, (nguyên văn bị mất) mà kẻ chiếu cố nhiều nhất, chính là đại sư huynh, nếu không có anh, tôi đã bị người ta phế phải từ lâu. Có điều, Lâm cô nương để lòng hết vào đại sư huynh một tay hào sảng hùng tài, cô ấy theo tôi, chỉ có mấy chuyện tri âm văn nghệ, anh và cô mấy mới là …”

Chiến Tăng nói: “Chú đừng an ủi ta nữa, chú và cô ấy mới đúng là trời sinh một cặp. Chú xem, danh tiếng của hai người trong giang hồ, mới là châu liên hợp bích, chỉ nói về dung mạo không chính là kim đồng ngọc nữ trên trời xuống ! Ta và cô ấy ? Một viên ngọc bích trong nhà quyền quý, ta một kẻ lãng tử man dã thế này làm sao xứng nổi ! Vì tương lai của Lâm cô nương, ta cũng nên có chút tự biết mình. Thật ra, từ đó đến giờ, ta chưa hề có một ý nghĩ vượt qua lễ nghi. Tiểu sư đệ, chú đừng có hạnh phụ Lâm cô nương một phen mỹ ý mới phải !”

Hà Bình nói: “Đại sư huynh, anh làm vậy, đối với mình không công bình tý nào ! Năm xưa, chúng mình đối kháng với bọn Thái Bình môn, bị hư chuyện, đó là lỗi ở tôi, nhưng anh lại nhận hết vào phần mình, vì vậy mới bị người ta chụp lấy cơ hội đuổi ra khỏi môn tường ! Anh nói anh không xứng với lâm cô nương, thì tôi xứng sao ! Anh có tài lớn, nhưng cảnh ngộ lại … Tôi chỉ có tài mọn, nhưng coi như là có chút may mắn.”

Chiến Tăng mỉm cười nói: “Trên đời này nhất định chẳng có chuyện “có tài là gặp duyên”. Những người nói vậy, nhất định là đã gặp duyên rồi, mới có thể quay đầu lại nói chắc miệng. Dĩ nhiên, nghĩ như vậy, trong lòng cũng có chút gì hay ho. Trên đời này thiếu biết bao nhiêu kẻ ôm tài mà không gặp thời, chỉ cần vận khí không may, không có cơ hội, không biết luồn cúi, cũng đều bị mai một vậy. Thử nghĩ những người ấy nếu như chết yểu, hoặc tài năng của họ không có cơ hội phát huy, thế nhân chẳng hề biết gì đến tài của họ, thì làm sao nói đến chuyện dùng được ? Kẻ có tài, cũng cần phải có vận khí. Bất quá, vô số kẻ cho rằng mình ôm tài không được gặp thời, cũng nên nghĩ cho kỹ lại một phen, mình rốt cuộc có tài hay không ? Có thì có đại tài thế nào ? Rốt cuộc có tìm cách đi gặp hay không ? Hạng người như ta là một đó.”

Hà Bình thở dài nói: “Không chừng, chuyện duy nhất tin được là: Ôm tài thì nên gặp. Nên gặp nhưng chưa gặp, trừ chuyện thiếu sót cơ hội ra, chính là phấn đấu nỗ lực, kiên nhẫn cương nghị thôi. Đại sư huynh, một người như anh vậy, nếu mà co giãn một tý, đã sớm được mọi người tranh giành nhau chiêu dụng, có điều anh cứ …”

Chiến Tăng nói: “Chú ước hẹn ta lại đây hôm nay, ta cứ ngỡ là chú muốn tỷ thí với ta một phen.”

Hà Bình nói: “Kẻ trên muốn tôi phải giết anh.”

Chiến Tăng hỏi: “Kẻ trên ?”

Hà Bình nói: “Đức Thi Sảnh Hà Phú Mãnh.”

Chiến Tăng bỗng nhếch một bên lông mày lên nói: “Nếu đã là mệnh lệnh của lão ta, thì A Nhĩ Bá chắc cũng …”

Hà Bình đảo quanh tròng mắt nói: “Chắc là như vậy.”

Chiến Tăng bỗng nói: “Thế thì chú phụng mạng lại giết ta đấy !”

Hà Bình hững hờ nói: “Tôi giết anh làm gì ?”

Chiến Tăng hỏi ngược lại: “Thế chú trở về làm sao ăn nói ?”

Hà Bình nói: “Nếu anh quả thật là phản đồ của Hạ Tam Lam, tôi nhất định phải giết anh, nhưng anh không phải, chỉ là Hà Phú Mãnh và A Nhĩ Bá bọn họ muốn giết anh cho cam lòng thôi ! Không những vậy, đó chỉ là cái ý của Đức Thi Sảnh Hà Phú Mãnh, nếu như là mệnh lệnh của Chí Tôn Vô Thượng Hà Tất Hữu Ngã, thì tôi chẳng thể vi kháng được.”

Chiến Tăng nói: “Thế chú ước ta lại nơi Thiên Đỉnh Sơn, Thiên Vi Phong này làm gì ?”

Hà Bình nói: “Tôi muốn khuyên đại sư huynh trở về.”

Chiến Tăng nói: “Trở về ? Về đâu ? Hạ Tam Lam ?”

Hà Bình nói: “Như nếu đại sư huynh chịu trở về Hà gia, tiểu sư đệ sẽ nguyện làm kẻ dẫn đường.”

Chiến Tăng nói chắc nịch: “Thôi khỏi. Về đó để nhơ nhớp cùng một lũ đó, câu kết Kim tặc, cám ơn. Hạ Tam Lam Hà gia may mà có chú ở đó, nếu không, ta đã dẹp sạch từ lâu.”

Hà Bình phật lòng nói: “Như nếu anh dám công đả Hà gia, tôi không biết tự lượng sức, cũng sẽ kháng cự anh đáo để !”

Chiến Tăng nói: “Cho dù ta giết những người đang bài xích chú không không được sao ?”

Hà Bình cũng nói chắc nịch: “Trừ bọn chuột nhắt, người nào ở trong Hà gia đều là người của Hà gia của tôi!”

Chiến Tăng nói: “Tốt ! Chúng ta lần này xem như đã gặp nhau đấy. Lâu lắm rồi, chúng ta chia tay cũng ở chốn này, Thiên Đăng Tuyệt Đỉnh Ngã Vi Phong, ta ra khỏi đó, là chẳng còn trở về lại Hà gia đâu. Ta và chú, chỉ mong là bạn không phải là thù; một trong giang hồ, một ở nhà, không ai phụ ai, ai nấy tận sức tận lực !”

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up