Trên đời này trọng sắc khinh bạn bè nhiều lắm thôi!

Chẳng qua, thông thường những người trọng sắc khinh bạn bè đều biết mình không nên trọng sắc khinh bạn bè, vì vậy rõ ràng là trọng sắc khinh bạn bè, mà cứ mặt dày vỗ ngực nói mình là trọng ba,n bè khinh sắc.

Lôi Tính Tính thì không như vậy.

Hoàn toàn không như vậy.

Gã rất thích thú người trong giang hồ cho gã cái ngoại hiệu đó, thật tình gã còn lấy đó làm vinh hạnh.

Kim Thế Di ngoại hiệu là Ngũ Mã Phân Thi, là hình dung đao pháp của gã, thông thường một đao chém thành năm phần, những người đối địch với gã, bèn như một phạm nhân bị tử hình vậy.

Dĩ nhiên, cái ngoại hiệu đó cũNg có thể được xem rằng, người trong giang hồ hy vọng đó là cái tương lai gã sẽ thành ra vậy.

Trương Đinh nhị hiệp vừa thấy Lôi Tính Tính, lập tức biết rằng bọn họ vì chuyện gì mà lại.

Cặp mắt của gã tựa hồ đã nhìn xuyên chiếc kiệu, như cặp mắt của một con sói dâm đãng, phảng phất như đã nhìn thấu qua y phục của đàn bà vậy.

Có điều ngoài hai gã đó ra còn có lão đại.

“Lão Đại” là một người ốm nhách.

Gã ốm đó mặt mày đen thùi xương xẩu, dưới cằm có để bộ râu, trong tay cầm ngược một cái dọc tẩu, bộ dạng như một kẻ học cứu, hơn là một tên thủ lãnh cường đạo.

Trương Đinh nhị hiệp chưa hề gặp qua gã này.

Ngũ Mã Phân Thi và Trọng Sắc Khinh Hữu vừa mới xuất hiện đã giết người, đến nước này, Trương Đinh Nhị Hiệp cũng biết chẳng còn chuyện gì hay ho để nói.

… Tình hình đến đó, không phân rõ sống chết khó mà hết chuyện!

Chỉ bất quá bọn họ còn phải hỏi cho ra lẽ: “Họ Lôi họ Kim kia, chúng ta trước giờ nước giếng không phạm qua nước sông, các ngươi làm sao chưa hô tên hô tuổi đã hạ độc thủ, như thế còn kể gì giang hồ hão hán! ?” Trương Câu Tử gằn giọng hỏi.

“Ta chẳng phải là giang hồ hão hán.” Lôi Tính Tính cười hì hì nói, “nếu không ta đã chẳng xưng hiệu là Trọng Sắc Khinh Hữu rồi.”

“Các ngươi trước giờ vốn ở một dãy núi (Trịnh Thục) Sơn, tại sao bây giờ lại cha,y đến Lang Nha Áo ?” Trương Câu Tử đã chuẩn bị liều mạng xông tới.

“Bởi vì lão đại chúng ta,” Kim Thế Di nói: “Lão đại muốn lại, chúng ta bèn lại thôi.”

“Ai là lão đại của các ngươi! ?”

“Lão đại chính là ông ta.”

Kim Thế Di chỉ vào gã “lão học cứu” đứng chính giữa.

“Ta mà không là lão đại, ai là lão đại bây giờ!” Lão học cứu cười lên một tiếng rồi nói: “Ta ở một dãy Tông Nam bị Tứ Đại Danh Bộ rượt tới Thiên Mục Sơn, bây giờ nhắm mắt cũNg liều, đến Lang Nha Áo cái chỗ điên cuồng này phá một trận, chẳng có ai giam được chúng ta ở nơi đó, lần này ra quân, phải tìm các ngươi mở hàng.”

Trương Câu Tử bỗng nhiên nhớ đến một người, biến hẳn sắc mặt, miệng mở thao láo: “Ngươi …”

Đinh Câu Tử hạ giọng hỏi: “Hắn … Hắn là ai ?”

Trương Câu Tử thở dài một tiếng nói: “Các vị đại ca, chúng ta chẳng có cừu oán đời trước đời sau, xin các vị nhẹ giùm bàn tay, mở giùm cho một mặt lưới!”

Kim Thế Di và Lôi Tính Tính đều bật lên cười ha hả.

Đinh Quải Tử giận dữ nói: “Đại ca sao anh để lộ yếu hèn trước mặt kẻ địch! ?”

Trương Câu Tử cười thảm nói: “Chú còn không biết y là …”

Đinh Quải Tử cũng thình lình biến sắc: “Không lẽ y là …”

Gã “Lão học cứu” nói: “Còn ai không biết Trương Đinh nhị hiệp, bảo tiêu cho thiên hạ bao nhiêu năm nay, lần nay bảo đao còn chưa tới tuổi, lại trùng xuất giang hồ, trong kiệu đó, chỉ e giá trị không tầm thường lắm đâu nhĩ ? Dùng cái phương pháp này để “man thiên quá hải”, không phải là nhỏ nhen lắm sao !”

Trương Câu Tử vội vã nói: “Lần này chúng tôi chỉ có hộ tống gia quyến của bằng hữu thôi, nhất quyết là không có hồng hóa, xin Hắc tiên sinh xem xét rõ dùm!”

Gã “Lão học cứu” nhếch một bên lông mày lên, a lên một tiếng.

Lôi Tính Tính sợ lão đại biến đổi chủ ý, bèn tiếp lời nói: “Cho dù chỉ có gia quyến không thôi, con nhỏ đó chúng ta có sai người lại xem mặt rồi, buông tha uổng lắm!”

Kim Thế Di cũng nói: “Lão đại, đây là món hàng đầu tiên chúng ta mở ra ở đây, nhất định không thể về tay không, ai biết được hão hán giang hồ sẽ đồn đãi ra sao ?”

Lão già nhún vai, hướng về Trương Đinh hai người nói: “Các vị hai người cũNg đã nghe đó, không phải họ Hắc ta không chịu, đó là vì anh em kết nghĩa của ta không chịu bỏ. Đành đắc tội thôi!”

Trương Câu Tử còn muốn tranh biện một phen: “Hắc tiên sinh …”

Hắc tiên sinh đốt dọc tẩu lên, làm lơ cúi đầu rít thuốc, thuốc trong dọc tẩu hồng lên dưới cảnh tuyết thảm đạm hoang sơ.

Đinh Quải Tử nói: “Đại ca, khỏi cần nữa, chúng ta cứ đánh một trận thẳng tay thôi, dù gì cũng không thể để mấy đứa nhỏ bị nhục.”

Trương Câu Tử vung cây câu lên, múa thành một làn ánh sáng bén nhọn, gầm lên oai mãnh: “Chúng ta đánh thôi!”

Máu đã nhiễm hồng cả bãi tuyết trắng.

Bãi tuyết trắng máu đã chảy tràn lan.

Trương Câu Tử vung cây câu vun vút, Đinh Quải Tử cây quải như gió, đạp trên vũng máu tươi xông tới kẻ địch.

Từ giờ phút đó trở đi, Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử chẳng còn xem tính mạng của mình sẽ còn đó hay không nữa.

Bọn họ chỉ hy vọng có thể để Châu Kim Tú và Lâm Vãn Tiếu còn sống sót.

Không thể phàn nàn chuyện giang hồ lúc nào cũng cứ liều mạng sống chết với nhau, kỳ thực, ai ai sống trên thế gian này đều lấy dùng cái năng lực cầu sinh của mình để đè bẹp cái cơ hội sống còn của kẻ khác, chỉ bất quá, trong vũ lâm, đấu tranh xem ra có vẻ trực tiếp hơn một chút, sắc bén hơn một chút.

Không chừng cũng là “quang minh chính đại” hơn một chút đấy thôi.

Trước lúc Hắc tiên sinh động thủ, Trương Câu Tử và Đinh Quải Tử cuộc diện còn chưa đến nổi tệ lắm.

Bọn họ hợp kích đánh ngã được bốn kẻ địch.

Như vậy, Kim Thế Di và Lôi Tính Tính bèn không thể đứng không đó, cây cửu tiết đồng tiên của Kim Thế Di giữ cứng Trương Câu Tử, thanh khoái đao của Lôi Tính Tính khắc chế lấy cây thiết quải của Đinh Quải Tử.

Binh khí mềm kỵ cây câu.

Cây đồng tiên của Kim Thế Di, giữ không nổi cây Khoái Câu như tuyết của Trương Câu Tử.

Cặp quải của Đinh Quải Tử thì đánh với Lôi Tính Tính một trận ngang ngửa.

Chỉ tiếc là còn có Hắc tiên sinh.

Lão vừa xuất thủ, trong bàn tay lão rực lên một làn tuyết sáng lòa.

Làn tuyết quang chiếu lòa tuyết hoa, làm Trương Đinh hai người, không biết thứ nào là tuyết thật.

Chỉ có khoảnh khắc ngơ ngác đó, trên người của Trương Câu Tử đã bị chín đóa tuyết hoa dính vào, tuyết hoa lập tức biến thành màu đỏ.

Đinh Quải Tử đồng thời bị Kim Thế Di giữ cứng cặp quải, Lôi Tính Tính đao chẳng dung tình, Cả người Đinh Quải Tử bỗng dưng biến thành năm khúc.

Máu loang đỏ mặt tuyết.

Càng chóa mắt.

Càng kinh tâm.

Hắc tiên sinh phóng đó, dĩ nhiên chẳng phải là tuyết hoa.

Mà là thứ ám khí giống như tuyết hoa.

Ám khí đó có tên là Tuyết Lý Hồng.

Ngoại hiệu của Hắc tiên sinh cũng là Tuyết Lý Hồng.

Hắc đạo bạch đạo, ai ai cũNg biết Tuyết Lý Hồng Hắc tiên sinh, là một nhân vật như thế nào.

Đinh Quải Tử đã chết, Trương Câu Tử bị trọng thương nằm ra đó.

Hiện tại là lúc thu hoạch chiến lợi phẩm.

Bất cứ cuộc chiến đấu nào, cũNg đều là để thu hoạch chiến lợi phẩm.

Hắc tiên sinh kêu người lại mở cửa kiệu ra, Kim Thế Di đá nghiêng chiếc kiệu qua một bên, bèn phát hiện ra trong kiệu quả thật không có kim ngân châu bảo gì cả, chỉ có người.

Đàn bà.

Một người con gái vừa la hét vừa bò ra khỏi kiệu.

Kim Thế Di chụp lấy búi tóc trên đầu cô, kéo cho cô ngẩng mặt lên, người con gái đó đang khóc ròng, nước mắt vì mặt ngẩng lên còn đọng lại một bên má và sóng mủi, toàn thân không ngớt run rẩy, kinh khủng đến nổi nói không ra tiếng, chỉ nức nở trong cuống họng.

Hai đứa nữ tỳ chỉ có nước bi ai nghẹn ngào: “Tiểu thơ …”

Kim Thế Di há cái miệng rộng ra, cười ha hả, “Đây là tiểu thơ của các ngươi ?”

Nữ tỳ chỉ dám gật đầu.

“Tốt!” Kim Thế Di cười hắc hắc nói: “Lão tử thích nhất là vọc tiểu thơ con quan! Không có tiền bạc, cũNg có thứ để chơi, cũNg chẳng bị mất hứng thú!”

Lôi Tính Tính cũng liếm môi trên nói: “Tốt quá!”

Bỗng nghe có người cất tiếng mắng: “Buông tay ra!”

Kim Thế Di và Lôi Tính Tính đều đớ mặt ra, chỉ thấy một người con gái, từ trong một chiếc kiệu bên kia bước ra, rèm kiệu tấu xảo có mấy đóa hoa mai đang nở, chiếu lên gương mặt của cô.

Tiểu Mi Tiểu Tỵ cũNg xem là mi thanh mục tú, Châu Kim Tú dung nhan cũng không tệ, nhưng đem so với người con gái đó, đều rớt ra hết một bên.

Người con gái đó nghiêm trang văn vẻ mà đầy đặn, cao lớn, mỹ lệ sáng lạn, mày quan đao, nhãn hoa đào, cặp môi còn thắm hơn cả hoa mai, trong cái cảnh lạnh lẻo hoang sơ càng lộ thấu cái vẻ rực rỡ như lửa.

Kỳ quái là, một vị cô nương văn vẻ như vậy, lại làm cho người ta cảm thấy, trong cái ôn nhu có ẩn hàm cái cương liệt, phảng phất như ánh lửa trong đám tuyết, trong cơn lạnh lẻo càng tỏa ra cái ấm áp.

“Ý.” Hắc tiên sinh nhịn không nổi nói: “Buông cô ả kia ra, thì phải là cô thôi … Cô bằng lòng thế chỗ cô ả sao ?”

Kim Thế Di tự nhiên không cưỡng nổi buông Châu Kim Tú ra, Châu Kim Tú cùng với Tiểu Mi Tiểu Tỵ ôm nhau khóc vào một chỗ.

Lâm Vãn Tiếu trong tình cảnh đó, vẫn ngạo nhiên như một con phụng hoàng.

“Ngươi không làm ta sợ đâu.” Lâm Vãn Tiếu nói.

“Mi không sợ ?” Lôi Tính Tính ý loạn tình mê khoa chân bước lại: “Cho mi biết tài đại gia sẽ cho mi nếm mùi khoái lạc.”

“Ngươi đừng hòng đụng vào ta!”

“Ta chẳng thèm tin mi trinh liệt tới đâu!”

Lâm Vãn Tiếu rút ra con dao nhọn, đưa ngay vào đúng trái tim mình, nói giọng kiên quyết: “Ta thà chết không bằng lòng.”

Lôi Tính Tính lập tức đờ người ra đó, không dám bước thêm tới trước một bước.

“Đợi một chút.” Hắc tiên sinh vội vã nói: “Mỹ nhân chết rồi thể nào cũng không bằng mỹ nhân còn sống!”

Kim Thế Di sáng rỡ mắt lên, cười nói: “Hay là lão đại cũng tính xáp vào ?”

Hắc tiên sinh lắc lắc đầu, chặc chặc nói: “Hạng mỹ nhân cỡ đó, thật trên đời hiếm có …”

Trương Câu Tử đang nằm lăn ra mặt đất bỗng tung người dậy, liếc một câu vào Kim Thế Di đang bị Lâm Vãn Tiếu hấp dẫn đờ người ra đó, rồi thét lớn: “Mau chạy đi …”

Lôi Tính Tính một đao năm thức, đã chém Trương Câu Tử ra năm khúc.

Lâm Vãn Tiếu bước nhanh lại trước mặt Châu Kim Tú, kêu nhỏ: “Chạy đi mau thôi!” Châu Kim Tú vừa bước vài bước đã cùng Tiểu Mi té dồn vào một chỗ, Tiểu Tỵ bất cố nhất thiết bỏ chạy, Hắc tiên sinh giương tay lên, tuyết quang lóe một cái, ngập vào sau lưng Tiểu Tỵ, Tiểu Tỵ té sấp xuống, máu tươi lập tức đỏ thắm phía sau lưng của cô, rồi chảy tràn ra tuyết.

Lâm Vãn Tiếu cũng vì bảo vệ cho Châu Kim Tú bỏ chạy, thanh chủy thủ bị Kim Thế Di đoạt lấy, có điều lúc Kim Thế Di đang giằng co với cô, bởi vì cô mỹ lệ quá mà cảm thấy không nỡ lòng chiếm đoạt, đang lúc mơ mơ màng màng, thành ra trên tay bị đâm cho một mủi câu.

Nếu mà một người bình thường, mặt đối mặt với một người con gái như vậy, tự nhiên là sẽ cảm thấy không đụng vào cô được.

Chỉ tiếc là những tên này đều mà những kẻ không có chuyện gì xấu mà không làm.

Bị thương hai chỗ máu me, ngược lại làm cho Kim Thế Di nổi cơn thú tính lên, gã ôm choàng lấy Lâm vãn Tiếu, tuy Lâm Vãn Tiếu còn cao hơn y một chút, nhưng giằng co chống cự một hồi làm khích thích cái cảm giác phái yếu nhu nhược với lại mùi hương của người con gái đồng trinh, càng làm cho Kim Thế Di phấn khởi hung hăng lên.

“Lão đại, giao cô ta cho tôi trước đi nghe!”

“Nói gì vậy ?!” Hắc tiên sinh giận dữ nói.

“Ông thứ đồ …” Kim Thế Di cũng muốn nổi nóng lên: “Tôi vì cô ta mà bị thương …”

Hắc tiên sinh mắng lên: “Buông cô ta ra!”

Kim Thế Di còn muốn phản kháng, bàn tay của Hắc tiên sinh đã thò vào trong bọc sau vạt áo.

Kim Thế Di cũng là kẻ thông minh, vội vã hoang mang nói: “Được, được …”

Lôi Tính Tính còn chưa cam lòng, nói: “Còn tôi thì sao ?”

Chính ngay lúc đó, trên mặt tuyết, bỗng có tiếng ngựa hí vang.

Một con ngựa trắng đang tung vó chạy lại, đá bay một tên sơn tặc, vó ngựa dẫm vào đám lửa, tàn lửa bay tứ tung, người ngồi trên ngựa thò tay nắm lấy Lâm Vãn Tiếu, Lôi Tính Tính giận dữ hét lên một tiếng, xách đao xông lại, người đó đưa tay lên chém xuống một kiếm, đao kiếm đụng nhau, ánh lửa tóe lên, tuyết lại bắt đầu rơi xuống không ngớt.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up