Vi Thanh Thanh Thanh đi rồi, Hoài Âm Trương Hầu lập tức tụ họp mọi người lại mật nghị, sau đó chẳng để lại tiếng nào đã dẫn một bọn đi như bay ra khỏi cổng. Đại khái y nghe nói trong đường có biến mới hối hả trở về, hiển nhiên, y còn có chuyện quan trọng chưa làm xong. Thậm chí y còn không kịp lại an ủi người vợ bị bắt giữ cả mấy ngày nay. Đợi tới một tháng sau, Trương Hầu về lại tới Trảm Kính Đường, mặt mủi y bơ phờ hốc hác, bên trong bên ngoài đều lộ vẻ kiệt lực. Lương Nhiệm Hoa đợi có dịp bèn nói cho y biết mình đã có tin vui, nào ngờ Trương Hầu chẳng có lấy một chút gì là đã nghe tin vui cả, ngược lại, y còn giống như đạp nhằm phải con rắn độc, hầu như muốn nhảy cẩng cả người lên, nhìn ngàng trừng trừng một cách hằn học, ánh mắt nhìn không ra một chút gì là tình cảm trong đó, chỉ có nghi ngờ và cảnh giác, làm như muốn moi móc trong lòng Lương Nhiệm Hoa ra một kẻ cừu địch đang sắp giam y vào tử địa vậy.
Mấy ngày hôm đó, Hoài Âm Trương Hầu ở lỳ trong đường. Có điều, y rất ít khi nói chuyện với Lương Nhiệm Hoa, rất ít khi gặp nàng. Có lúc làm như đang gặp một người lạ, nhìn nhìn vào mặt nàng; có lúc, như một kẻ thù, nhìn chăm chăm vào cái bụng đang bắt đầu nhô lên của nàng.
Nàng chẳng có lấy ngay cả cơ hội để đưa cho y xem tấm áo khoác.
Không bao lâu sau đó, nàng cảm thấy ra được thái độ của mọi người chung quanh bỗng dưng thay đổi nhanh chóng. Nàng vốn là con gái nhà danh môn, đại gia, trong giang hồ cũng có chút địa vị, trong vũ lâm cũng có thanh danh, người trong đường bất kể vì nàng là tổng đường chủ phu nhân hay nữ hiệp Lương Nhiệm Hoa, đều đối với nàng rất tôn kính. Người nhà bên chồng cũng rất cưng chiều nàng. Có điều bây giờ chẳng còn như vậy nữa. Mọi người đang thì thầm với nhau, chỉ chỏ sau lưng nàng, thậm chí còn công nhiên bật cười ngay trước mặt nàng, nói mỉa nói mai.
Nàng là người thông minh sáng trí, lập tức biết ngay đó là chuyện gì.
Nàng tìm một cơ hội, lại hỏi chồng mình:
“Có phải anh nghi ngờ gì em, có chuyện gì ám muội với Vi sư đệ …”
“Anh chẳng có sư đệ nào như vậy cả.” Trương Hầu lạnh lùng nói chận lại.
“Em giữ y lại, là hy vọng cho y ở lại đường, cho y gặp anh rồi, sẽ là một tay trợ lực rất nhiều cho Trảm Kính Đường.”
“Trảm Kính Đường chúng ta không dùng nổi hạng người đó.” Trương Hầu vẫn cứ lạnh lùng nói.
“Nhưng mấy chuyện đó … Em biết là do anh làm mà!”
Trương Hầu chẳng thèm nhướng mắt lên, chỉ nói: “Hắn nói em nghe, em bèn tin à!”
“Không, y chẳng nói gì với em cả …” Lương Nhiệm Hoa bi phẫn nói: “Anh chỉ dấu được một số người trong nhất thời, nhưng anh chẳng dấu được bao nhiêu người đó suốt đời.”
Trương Hầu lạnh lùng đứng dậy, phủi phủi trường bào, rồi tính bỏ đi.
“Anh! Có phải anh nghi ngờ cả đứa nhỏ trong bụng em …” Lương Nhiệm Hoa nước mắt doanh tròng, “….. bọn họ nói gì thì nói, em chẳng thèm để ý, anh … rốt cuộc anh nghĩ gì! Nói cho em nghe, để cho em có chết cũng chết được nhắm mắt …!
Trương Hầu chẳng vì đột nhiên nghe tiếng “chết” mà động lòng, chẳng một tý gì kinh hãi, thong dong ra vẻ bình thản nói: “Anh ở với em đã bao nhiêu năm nay, có thấy em thai nghén gì đâu ?”
Nói xong bèn như một đám mây bay đi mất dạng.
Lương Nhiệm Hoa nằm phục xuống bàn khóc một hồi. Lúc đó, nàng đã mang bầu được bốn tháng. Đợi đến lúc nàng ngẩng đầu lên, bèn nghe có tiếng cóc nhái kêu lúc thì yếu xìu lúc thì bi phẫn thê thiết. Nàng bặm miệng cương quyết, làm như đã hạ được quyết tâm, sau đó bèn lập tức thay đổi y phục, mang hài nhẹ vào, chỉnh lý hành trang, rồi tối đó bước ra khỏi cổng.
Lương Nhiệm Hoa vừa ra khỏi cổng, Trần Khổ Liên lập tức lại báo cáo ngay với tổng đường chủ Trương Hầu.
“Bỏ nhà,” Trương Hầu xanh lè mặt mủi, gật gật đầu, chỉ nói, “thì phải bước ra khỏi nhà thôi.”
Không sai một chút nào. Lương Nhiệm Hoa nhất định là đi tìm Vi Thanh Thanh Thanh. Gã tiểu tử đó nhất định có để lại cho nàng địa chỉ liên lạc. Chỉ cần theo dõi Lương Nhiệm Hoa, là tìm ngay ra được Vi Thanh Thanh Thanh.
Y từ từ đứng dậy, mở cơ quan ra, lấy cặp Sở Tử Song Ngư Kiếm, đeo vào eo lưng.
Lương Nhiệm Hoa chẳng đi kiệu, cũng chẳng đi ngựa, cũng chẳng có ai tùy tòng, nàng chỉ một mình băng sông băng núi, nằm mưa dãi nắng đi một mạch đến Phi Tuyết Trùng Lâu ở Tiểu Dương Xuân. Mặc kệ cho diện mạo không còn tý huyết sắc, nàng cứ đi miết đi mãi.
Đến khu rừng quế bọc ngoài Phi Tuyết Trùng Lâu, bèn lập tức nghe thấy có tiếng đàn nhị hồ vang lên cực kỳ khó nghe. Cả rừng quế, hoa đang rơi rụng tơi tả, cũng chẳng biết có phải vì cái tiếng nhạc quá ư khó nghe đó mà ra không.
Quả thật Tế Quá Kỳ đang ngồi kéo đàn nơi đó.
Tế Quá Kỳ vừa thấy Lương Nhiệm Hoa, lộ vẻ kinh ngạc, làm như vừa thấy quái vật xuất hiện từ trong ánh trăng ra, y la lên: “Bà lại đây bằng cách nào vậy ?”
Lương Nhiệm Hoa chẳng có tâm tình gì nói chuyện với y, nàng chỉ hỏi: “Vi Thanh Thanh Thanh đang ở đâu ?”
Tế Quá Kỳ nói như thật: “Y nói tiếng đàn nhị hồ của tôi cao diệu quá, đến suối Càn Thủy chỗ đó có nước trong rữa tai cho sạch rồi.”
Lương Nhiệm Hoa lại đang ráng quẹo qua mé núi trèo tới suối Càn Thủy, Tế Quá Kỳ thấy nàng bụng bầu lệ phệ, trong lòng không nỡ, bèn nói: “Thôi được rồi, tôi khoan kéo đàn một lát, tôi đi kêu y về cho bà.”
Trong rừng quế, đột nhiên chẳng còn có tiếng đàn nhị hồ và tiếng nói lao xao của Tế Quá Kỳ, bèn yên lặng tới mức tiếng hoa rơi và những tiếng gì khác nghe rõ mồn một. Nàng đứng trong rừng hoa, vẻ mặt chẳng có gì u oán, chẳng có gì thương tâm, chỉ có vẻ như đang mãi đợi một chuyện gì to lớn xảy ra.
Khoảng chừng một tiếng đồng hồ sau, Vi Thanh Thanh Thanh trở về lại, y đi từng bước lớn, vẫn còn dáng vẻ cao lớn tráng khí, vẻ mặt vẫn ra chiều ưu uất. Có điều, vừa thấy nàng, ánh mắt của y tựa như cây đuốc đang thiêu cháy bừng lên.
“Chị thế nào vậy ?” Y cảm thấy đây là một chuyện mừng rỡ thật kinh ngạc.
“Y không tìm ra được chú sao ?” Lương Nhiệm Hoa đang dùng tay chống vào nạnh mệt nhọc hỏi.
“Y ?”
“Tế Quá Kỳ.”
“Không phải y đang ở trên lầu sao ?”
“Lúc nãy y mới …” gương mặt của Lương Nhiệm Hoa bỗng hết còn trắng bệch, mà đang biến thành ra đỏ hồng, còn thêm chút khinh bỉ và đau đớn, nàng hét lên: “Thô bỉ! Các người mau mau ra hết đi!”
Trong rừng quế có tiếng lạo xạo.
Nhẹ nhàng như tiếng hoa đang rơi. Chồng nàng đang bước ra, tổng đường chủ của Trảm Kính Đường, Hoài Âm Trương Hầu.
Tế Quá Kỳ khắp mình thương tích, hơi thở thoi thóp.
Bên cạnh y chẳng còn có ai khác.

Ít nhất, Giải Nghiêm Lãnh, Lâu Độc Diệu, Bất Hoại hòa thượng, Bình Lánh Quải, Hạ Thiên Độc, Trương Cự Lương, Trần Khổ Liên cả bọn, hình như không ở bên cạnh y.
Vi Thanh Thanh Thanh vừa thấy bạn thân mình là Tế Quá Kỳ đang bị thương nằm đó, ánh mắt lập tức phát ra tia sáng phẫn nộ.
Lương Nhiệm Hoa ngược lại cảm thấy trấn tĩnh vô cùng, vẻ mặt nàng lộ chút gì đó thê thảm tuyệt vọng: “Quả nhiên anh theo đến tận nơi.”
“Cô cút xéo mau!” Hoài Âm Trương Hầu nói: “Ta muốn thanh toán món nợ với hắn!”
“Tôi chẳng thiếu ông món nợ gì cả!” Vi Thanh Thanh Thanh giận dữ nói: “Ông đừng có bức bách tôi phải động thủ!”
“Ngươi thiếu ta món nợ cá nhân,” Trương Hầu chỉ vào Lương Nhiệm Hoa: “Cô ta!”
“Chị ấy … ?” Vi Thanh Thanh Thanh tưởng y đang muốn giết người bịt miệng, đổ tội thế cho y, có điều nghe y nói vậy, ngược lại chẳng hiểu gì, “chị ấy ?”.
“Ngươi tự mình làm gì, “Trương Hầu nghiến răng cười nhạt nói, “Các ngươi tự mình biết đó.”
Vi Thanh Thanh Thanh vẫn còn như gã khờ chẳng hiểu ất giáp gì cả.
Lương Nhiệm Hoa đứng bên cạnh, bỗng lạnh lùng bình thản nói: “Y nghĩ rằng đứa bé trong bụng tôi là của chú đó.”
“Sao ?!” Vi Thanh Thanh Thanh la lên, xém chút nữa y đã nhảy cẩng lên: “Nói gì kỳ vậy ?!”
Hoài Âm Trương Hầu đang mãi trừng mắt nhìn vào Vi Thanh Thanh Thanh chầm chập.
Ngay cả lúc Vi Thanh Thanh Thanh đang kinh ngạc, y cũng đang trừng trừng.
Chỉ bất quá, lần này y dùng thanh kiếm bên tay trái.
Trừng ngay vào cổ họng của Vi Thanh Thanh Thanh.
Đánh đánh đánh đánh đánh đánh đánh đánh đánh!
Có điều ngay lúc đó, Lương Nhiệm Hoa bỗng vung tay lên.
Nàng vung tay đánh mạnh vào bàn tay bên kia của Hoài Âm Trương Hầu.
Trương Hầu vừa kinh ngạc vừa tức giận, mắng lên: “Gian phu dâm phụ! ” kiếm chiêu ngừng lại, nửa người chuyển qua, tay phải đánh ra!
Chưởng lực của y thổ ra như điện, Lương Nhiệm Hoa đối lại một chưởng.
Nhát chưởng đó của y, đã nhả ra tới tám phần chân lực.
Có điều, y lập tức phát hiện ra, chưởng lực nơi bàn tay của Lương Nhiệm Hoa, không tới được hai thành.
Đợi đến lúc y phát hiện ra, Lương Nhiệm Hoa đã bay ngược lại hơn một trượng, phía sau lưng đụng phải bức tường của toà Tuyết Phi Trùng Lâu, té phệch xuống, trên tường đã xuất hiện vệt máu đang nhiễu xuống. Lập tức sau đó, bãi cỏ chỗ thân dưới của nàng cũng đầy cả máu me.
Vi Thanh Thanh Thanh thật kinh hồn không cách nào tả xiết, y vội vã chạy lại; Trương Hầu cũNg đang đứng ngẫn mặt ra đó, nhìn trừng trừng vào bàn tay phải của mình; y biết rõ rõ ràng ràng, Lương Nhiệm Hoa cố ý cho mình đánh vào nàng nhát chưởng đó.
Tế Quá Kỳ đang nằm soài ra đó, tuy thụ thương không nhẹ, nhưng y trước giờ y thuật cao minh, vừa thấy đã ráng sức la lên: “Không xong, cô ta sắp bị băng huyết đó, mau mau chạy lại Tập Nghiệm Xá của ta lấy hai tiền Bạch Thảo Sương, một tiền ??, tệ nhất cũNg năm tiền Phục Long Can, trộn vào với rượu, kêu thằng Tiểu Ngưu mau mau đái vào, trộn với thuốc, mau mau lên! Dùng thêm vị Hốt Bạch nấu cho nhừ ra …”
Tình này cảnh đó, y vẫn còn ra vẻ phong độ của một vị đại phu, đang bốc thuốc cho bệnh nhân, không hề tỵ hiềm gian khổ.
Còn chưa kịp phân phó xong, Lương Nhiệm Hoa đã cười thảm uất nói: “Đừng có phí tâm nữa, thằng bé đã xong rồi … anh không nhận nó làm con, tôi còn sinh nó ra làm gì … tôi cố ý cho nó chết về tay anh đó. … Tôi biết anh nghi tôi, tôi cố y ra khỏi nhà, tôi biết anh nhất định sẽ theo dõi … quả thật anh không tin tôi …”
Bấy giờ, gưƠng mặt của Lương Nhiệm Hoa còn trắng hơn cả hoa quế, trên trán mồ hôi đang chảy tong tong từng giọt rớt xuống, như từng tròng mắt tròng mắt trắng nhợt, nhưng nàng vẫn còn đang nói ngập ngập ngừng ngừng: “Anh không muốn con anh, tôi cũng chẳng muốn nữa … trên đường đi, tôi chẳng muốn có nó … tôi muốn xem lòng dạ anh ác đến đâu … tôi sẽ có bao nhiêu đó theo …” rốt cuộc nàng cảm thấy lạnh quá chừng, rùng mình lên một cái, chẳng nói thêm được gì nữa.
Hoài Âm Trương Hầu đứng đó nghe, toàn thân như đang rớt vào trong địa ngục, y cảm thấy từ đầu ngón tay cho đến tận trái tim, lạnh lẽo từng đợt từng đợt. Từ vũng máu đang chảy lai láng ra phần dưới thân của Lương Nhiệm Hoa, như một ao máu y đang bị chìm vào đuối vào trong đó. Y biết, giờ này phút này, nàng chẳng nói dối gì với y. Nếu chẳng phải là con y, y biết Lương Nhiệm Hoa nhất định sẽ không chịu nhát chưởng đó trước mặt Vi Thanh Thanh Thanh. Đột nhiên, y gầm lên một tiế’ng lớn, y đang đem hết tất cả bi phẫn và bi thương, dồn vào trong một chỗ để phát tiết …
Nhất thiết đều là do Vi Thanh Thanh Thanh!
Y muốn giết cho được hắn!
(Y muốn giết hắn chết!)
Y muốn giết cho được hắn!
(Y muốn giết hắn chết!)
Y không thể nào không giết hắn cho được!
(Y không thể nào không giết chết hắn!)
Y đang ở trong cơn bi phẫn và cuồng nộ, toàn ý toàn lực toàn bộ đánh tới Vi Thanh Thanh Thanh.
Phong Đao Sương Kiếm một ngàn lẻ một chiêu, dưới tay y sử ra, cho dù đang lúc cuồng nộ bi phẫn, vẫn như gió trời mưa biển, không chết không thôi. Mỗi chiêu mỗi thức, đều không giống tý nào với tiền bối cao thủ của bảy đời Trảm Kính Đường, mỗi chiêu đều đã được cải thiện, không một chút khuyết điểm, và không cách nào chống cự nổi.
Tay trái của y là kiếm, tay phải cũng là kiếm.
Nhưng kiếm trong tay phải của y lại dùng đao pháp.
Làm cho Phong Đao Sương Kiếm lại càng không có chỗ nào có thể tấn công vào được.
Y chỉ cần đánh ra chiêu đầu tiên, là chẳng còn ai có thể phản kích được lại chiêu nào; y chỉ cần đánh ra chiêu đầu tiên, trừ khi địch thủ đã chết rồi, nếu không, y sẽ cứ tiếp tục đánh mãi cho đến ngàn lẻ một chiêu, không cho kẻ địch có lấy một cơ hội phản kích.
Vi Thanh Thanh Thanh chỉ còn nước đụng chiêu nào đở chiêu đó.
Y phá chiêu cũNg chỉ dùng có một chiêu.
Chiêu duy nhất đó của y.
Cũng là tinh túy của toàn bộ Phong Đao Sương Kiếm.
Hoài Âm Trương Hầu và Vi Thanh Thanh Thanh đang quyết trận tử chiến thì Tế Quá Kỳ đã ráng sức loạng choạng bò lại, lo liệu cho Lương Nhiệm Hoa đang bị băng huyết nằm đó.
Chiêu thức bỗng ngừng lại …
Đã qua hết một ngàn chiêu.
Hoài Âm Trương Hầu còn chưa hạ được Vi Thanh Thanh Thanh.
Chính ngay lúc công thế đang khựng lại đó:
Vi Thanh Thanh Thanh đã phản kích lại.
Bàn tay phải của y đã rút “đao” từ mé dưới bên trái …
Xuất thủ một nhát đao:
Ánh đao. Lóe lên. Ánh đao lóe lên.
Đao tra lại vào sau lưng vai bên phải.
Nhát đao đó, nhanh vô cùng, tốc vô cùng, đơn giản vô cùng, xem ra cực kỳ bình phàm chẳng có gì lạ kỳ …
Nhưng nó là sát chiêu tụ tập tinh hoa của ngàn lẻ một chiêu trong Phong Đao Sương Kiếm!
Thiên Nhất!
Chính trong khoảnh khắc Vi Thanh Thanh Thanh đang đánh ra chiêu Thiên Nhất, Hoài Âm Trương Hầu cũng đánh ra hết hai kiếm!
Y chỉ mới đánh ra có một ngàn chiêu!
Y còn có một chiêu chưa đánh ra!
… Chiêu thứ ngàn lẻ một!
Chiêu này, y gọi nó là:
Nhất!
Nhất vừa đánh ra, cuộc diện hoàn toàn biến đổi.
Oai lực và dụng tâm của chiêu ngàn thứ lẻ một mà Hoài Âm Trương Hầu đã cải thiện và chế biến riêng ra, phải đợi đến lúc này mới hoàn toàn phát huy hết!
Nhát kiếm của y đã đở lấy thế đao của Vi Thanh Thanh Thanh, còn thanh kiếm kia đã đâm trúng vào Vi Thanh Thanh Thanh!
Vi Thanh Thanh Thanh bay ngược lại, chỗ y lướt qua hiện ra một vệt máu tươi!
Trương Hầu đưa song kiếm lên ngực, cười như điên cuồng nói: “Chiêu Thiên Nhất của ngươi làm được gì ? Chiêu của ta …”
Còn chưa kịp nói xong, y đã phát hiện ra, Bộ Phong Sấu Giải Nghiêm Lãnh và Tróc Ảnh Khách Lâu Độc Diệu đang ụp lại sau lưng Tế Quá Kỳ, tính ra chiêu sát thủ; còn Bất Hoại hoà thượng và Đồng La Kim Cương Bình Lánh Quải thì đang lén lại phía sau Vi Thanh Thanh Thanh dở chiêu độc thủ ra; ngoài ra, Trương Cự Dương và Trần Khổ Liên đang tính kéo Lương Nhiệm Hoa còn đang máu me chảy ra không ngớt, Hạ Thiên Độc thì đang cầm đuốc, tính thiêu rụi Tuyết Phi Trùng Lâu!
Trương Hầu đang tính thét lên kêu ngừng tay … nhưng y chợt thấy một cảnh kỳ lạ.
Hoa quế đang bay bay.
Gió có đao.
Sương là kiếm.
Bao nhiêu oai lực, sát thế, diệt tuyệt của Phong Đao và Sương Kiếm, toàn bộ đang từ bàn tay của Vi Thanh Thanh, từ mé vai phía sau bên phải rút kiếm đánh ra, rồi tra về lại vai bên trái phía sau chỉ trong khoảnh khắc, toàn bộ đang dồn hết ra.
Đó chẳng phải là đao pháp!
Mà là biến thành:
Kiếm pháp!
Sau đó, tiếp theo đó, y bèn thấy …
Giải Nghiêm Lãnh bị thương thoái lui, Lâu Độc Diệu bị thương thoái lui, Bất Hoại hoà thượng bị thương thoái lui, Bình Lánh Quải bị thương thoái lui, Trương Cự Lương bị thương thoái lui, Trần Khổ Liên bị thương thoái lui, Hạ Thiên Độc bị thương thoái lui …
Chỉ một chiêu kiếm;
Một chiêu:
Giải Nghiêm Lãnh bị thương, Lâu Độc Diệu bị thương, Bất Hoại hoà thượng bị thương, Bình Lánh Quải bị thương, Trương Cự Lương bị thương, Trần Khổ Liên bị thương, Hạ Thiên Độc bị thương!
Chỉ trong một khoảnh khắc;
Chính trong lúc y đang nghĩ Vi Thanh Thanh Thanh bị mình đánh bại rồi, đối thủ đã đánh ra …
Giải Nghiêm Lãnh Lâu Độc Diệu Bất Hoại hoà thượng Bình Lánh Quải Trương Cự Lương Trần Khổ Liên Hạ Thiên Độc bị thương bị thương bị thương bị thương bị thương bị thương bị thương!
Bảy tay đại cao thủ, đều cùng bị thương!

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up