Lôi Tính Tính vung đao như gió, mỗi đao mỗi đao lước lên trên, đối phương tay trái kẹp lấy Lâm Vãn Tiếu, tay phải sử kiếm, chém ngược xuống, khí giới đụng nhau, phát ra những tiếng chan chát liên tục.

Kim Thế Di thu cây trường tiên lại, vung thành thẳng đơ cứng ngắt như một cây giáo dài, không một tiếng động đâm tới sau lưng người đó!

Lâm Vãn Tiếu người và đùi bị kẹp cứng, người đó cầm cương vừa sử kiếm, trên lưng ngựa dùng sức qua lại, cô bị gió kiếm và hơi tuyết chấn động làm cho không muốn thở ra được một hơi, có điều cô lâm nguy mà không hoảng loạn, thấy Kim Thế Di đâm trường tiên lại, bèn kêu lên: “Long đại hiệp, coi chừng sau lưng …” Người vừa đến trắng từ người đến ngựa, ánh kiếm như tuyết, chính là Long Hỷ Dương!

Long Hỷ Dương hai chân bỗng dậm mạnh vào chỗ để chân một cái, cả người thình lình tung ngược lại!

Lôi Tính Tính không ngờLong Hỷ Dương lại thình lình bỏ ngựa nhảy ra sau, một nhát đao chém tới, phập một tiếng chém vào yên ngựa, bạch mã hý lên một tiếng dài, Lôi Tính Tính xém bị đá cho một cái.

Kim Thế Di cũng không ngờ Long Hỷ Dương lại ra chiêu đó.

Hắc tiên sinh đứng đằng xa lược trận, xem đến lúc đó, biến hẳn sắc mặt, thình lình la lớn: “Coi chừng!”

Long Hỷ Dương lướt theo với cây trường tiên, bay tới trước mặt Kim Thế Di, như một đóa tuyết hoa vậy, Kim Thế Di tính xuất thủ, nhưng Lâm Vãn Tiếu đang sờ sờ trước mắt, gã không nỡ làm tổn thương đến cô con gái sắc nước hương trời này, mới do dự một chút, cán kiếm của Long Hỷ DưƠng đã đụng vào mu bàn tay của gã.

Gã bị đau quá, không còn sức để cầm cây tiên.

Cây đồng tiên ngược lại cuộn vào cánh tay gã.

Thanh kiếm của Long Hỷ Dương đã kề vào cổ họng gã.

Kim Thế Di lập tức mồ hôi nhỏ giọt, đứng im không dám cử động.

Hắc tiên sinh đang tính phóng tiêu ra, nhưng Long Hỷ Dương đã áp chế xong Kim Thế Di, bên người lại có Lâm Vãn Tiếu, Hắc tiên sinh cũng chẳng có chắc ăn được, cái món Tuyết Lý Hồng phóng ra rồi, ai mà bảo đảm được máu của ai sẽ làm đỏ mặt tuyết trắng ?

Do đó lão chỉ còn nước nhẫn nại chờ.

Không phải lão chỉ nhẫn nại một mình mình thôi, còn phải la cho cái gã Lôi Tính Tính đang vung đao kia ngừng lại.

“Ngươi đang tính chuyện gì đây ?”

“Tôi chẳng tính chuyện gì cả,” Long Hỷ DưƠng một mặt phong bế huyệt đạo của Kim Thế Di, một mặt nói, “Tôi đã chẳng muốn giết ai, cũng chẳng muốn đắc tội với các vị, chỉ cần các vị buông tha cho Lâm cô nương, tôi sẽ thả ông bạn kết nghĩa này ra ngay!”

Hắc tiên sinh trầm ngâm.

Lôi Tính Tính đang nhảy cẩng lên, thanh đao múa vun vút thành gió, la ó om sòm: “Lão đại, mặc kệ hắn, để chúng mình lại chụp lấy cái hòn của nó cho chó ăn …”

Hắc tiên sinh bỗng nói: “Ngươi là Long Hỷ Dương ?”

Long Hỷ Dương nói: “Bái kiến Hắc tiên sinh.” nói thì nói vậy, nhưng không hề có ý gì là thi lễ bái kiến.

Hắc tiên sinh lạnh lùng nói: “Ngươi có biết ta là ai không ?”

“Hắc Sơn Bạch Thủy, Hoàng Hoa Lục Thảo Lam Thiên, Hắc tiên sinh thanh danh bày đầu, đại danh đỉnh đỉnh, như lôi quán nhĩ, vãn bối làm sao mà không biết được ?”

“Tốt, Long Hỷ Dương là Tam Đường đường chủ của Thất Bang Bát Hội Cửu Liên Minh, ta cũng nể mặt ngươi.” Hắc tiên sinh lấy làm rất thỏa mãn nói: “Ngươi đi đi!”

Lôi Tính Tính giận dữ hét lên: “Lão đại …”

Hắc tiên sinh vẫy vẫy tay.

Long Hỷ Dương nói: “Hắc tiên sinh có thịnh tình, vãn bối xin cảm ơn, vãn bối còn muốn đem theo Lâm cô nương …”

Lâm Vãn Tiếu nói: “Xin ông cứu giùm luôn bọn Châu tiểu thơ …”

Lôi Tính Tính thấy Lâm Vãn Tiếu ghé tai nói nhỏ với Long Hỷ Dương, Lâm Vãn Tiếu tóc tai táng loạn, mỹ lệ không bút nào tả xiết, Long Hỷ Dương cao lớn anh tuấn, anh hùng phi phàm, Lôi Tính Tính lửa ghen ngùn ngụt, nhịn xuống không nổi, bay người lên hét một tiếng, một nhát đao đánh ra!

Long Hỷ Dương thình lình đẩy Kim Thế Di về phía trước, đụng vào người Lôi Tính Tính đang xông lại, Lôi Tính Tính thấy tình hình nguy hiểm, vội vã thu đao lại, nào ngờ Long Hỷ Di đã trong khoảnh khắc ngấm ngầm giải khai huyệt đạo của Kim Thế Di, Kim Thế Di thì cho là Lôi Tính Tính máu dâm đã lên đến đỉnh đầu, nhất định chẳng chịu thu đao, cứ cho mình một nhát trước rồi sẽ thu thập kẻ địch, đây là chuyện sống chết trước mắt, mạng sống mình là quan trọng, gã vung cây đồng tiên trên cánh tay lên một cái, đâm thẳng vào giữa ngực của Lôi Tính Tính, xuyên thủng từ trước ra sau!

Lôi Tính Tính hét lên một tiếng, cặp mắt thình lình trừng lớn lên, đến chết còn không tin được Kim Thế Di lại hạ độc thủ vào người mình!

Kim Thế Di thấy gã như vậy, cũng hoảng loạn cả chân tay, nào ngờ sau lưng lại dằn lên một cái, đã bị Long Hỷ Dương như ó xớt gà chụp lấy, nhanh như điện chớp lại điểm vào huyệt đạo gã, ném ra sau lưng ngựa, Long Hỷ Dương hú lên một tiếng dài, vung roi một mặt dục ngựa chạy, một mặt vừa nói: “Đắc tội, chạy lát nữa, nhất định sẽ thả người về!”

Thành ra, Lâm Vãn Tiếu phía trước, Kim Thế Di phía sau, Long Hỷ Dương ở chính giữa giục ngựa chạy, chẳng thèm để ý gì đến bọn Châu Kim Tú đang kêu khóc cầu cứu.

Bàn tay của Hắc tiên sinh vẫn còn nằm trong bọc, nhìn cái lưng của Kim Thế Di trên lưng ngựa đang càng lúc càng xa, cất giọng hằn học nói: “Đồ ngu! Thật là hư hết kế hoạch của ta!”

Lão vốn đang tính chờ Long Hỷ Dương vừa thả người ra rồi, sẽ phóng tiêu vào sau lưng y, có điều Long Hỷ Dương đã đoán ra được ý đồ của lão, còn lợi dụng Kim Thế Di giết mất Lôi Tính Tính, rồi nhờ núp vào người Lâm Vãn Tiếu và Kim Thế Di mà bỏ chạy nghinh ngang như vậy.

Hắc tiên sinh thật tình giận đến nghiến răng ken két.

Chừng hơn nửa tiếng đồng hồ sau, Kim Thế Di quả thật đã được thả về lại.

Long Hỷ Dương không hề giết gã.

Ngược lại nữa, y chỉ muốn Kim Thế Di nhắn một lời.

“Cảm tạ Hắc tiên sinh đã thành toàn giùm.”

Hắc tiên sinh nhẫn nhịn lắng nghe cho hết câu đó rồi, gương mặt của Kim Thế Di mới thêm năm vệt ngón tay đỏ ngòm.

Hắc tiên hằn học nói: “Gã họ Long kia, xem mi có chạy thoát nổi lòng bàn tay của ta hay không …”

Lão lập tức hỏi Kim Thế Di, Long Hỷ Dương chạy về hướng nào ? Kim Thế Di dĩ nhiên là nhớ rõ.

… Hướng tây bắc.

Long Hỷ Dương dĩ nhiên là không bỏ chạy về hướng tây bắc.

Y thả cho Kim Thế Di trở về, mục đích chính là muốn cho Hắc tiên sinh lạc đường truy đuổi.

Hiện giờ y đang chạy về hướng đông nam Lang Nha Áo, một địa danh có tên là Mai Sơn, vừa nhóm lửa lên thì trời cũNg vừa chập tối, tuyết cũng đã biến thành một màu xam xám tro, tương phản rõ ràng mới màn đêm.

Đây lại là một nơi còn hoang lương hơn cả Lang Nha Áo.

Càng không có dấu tích con người.

Càng lạnh lẽo.

Long Hỷ Dương lấy lương khô ra hong nóng lên lửa một chút, sau đó đưa lại cho Lâm Vãn Tiếu, Lâm Vãn Tiếu vẫn còn cứ khép nhẹ hàng mi dài, cái bánh bao đưa tới tay cô rồi, cô mới ngước mắt lên, nhận lấy cái bánh bao, ánh mắt lộ vẻ kinh hoảng.

Tuyết rơi càng dày đặc, lửa cháy đỏ lên cả một khối.

Ánh lửa chiếu lên cặp má của cô, đượm vẻ gì đó như băng tuyết, nhè nhẹ phủ lên.

Bọn họ đang ở trong một túp lều của những tay thợ săn, bạch mã cột ở ngoài lều. Mùa đông, mấy tay thợ săn đã bỏ nơi đây, mấy túp lều trống không, qua hết mùa đông giá buốt dài ngoẵng.

… Lúc nãy cô đang nằm trong lòng y, còn như có hơi ấm, như có mùi hương để lại.

Hình như cô biết y đang quan sát cô, hàng lông mi dài khẻ chớp, lúc này y mới nhìn thấy rõ ràng, lông mi cô đến tận đầu, hình như còn có vẻ cong cong.

Như một giấc mộng mơ hồ mỹ lệ.

“Tại sao ông không cứu Châu tiểu thơ ?” Hàng lông mi dài lại khẻ chớp.

“Hắc tiên sinh lợi hái quá, tôi cũNg không chắc đã thắng được lão,” y cười nói, đưa qua cho cô bình nước, “Uống một chút, ăn một chút đi.”

Cô lắc đầu.

Y trải cái lông lông cừu xuống. Xuống mặt tuyết Rồi lại cởi cái bao trên lưng ngựa ra, lấy mấy túi đồ y phục, đặt xuống mặt đất.

“Cô có biết tại sao tôi cứu cô không ?” Long Hỷ Dương cười hỏi, sau đó lại nói: “Cô cũng không nên không ăn không uống, nếu mà bọn Hắc tiên sinh, cô còn sức đâu mà chạy ?”

Lâm Vãn Tiếu ngẫm nghĩ, bèn uống một chút nước, rốt cuộc bởi vì khát quá, cô lại uống thêm vài ngụm nữa, sau đó mới hỏi: “Tại sao ?”

“Tốt lắm.” Long Hỷ Dương lúc đó mới yên lòng nói: “Vì cô.”

“Vì tôi ?”

“Cô biết tại sao tôi trải tấm áo này ra đây không ?”

“…”

“Cũng là vì cô.”

Lâm Vãn Tiếu ngẩng vội đầu lên, nhìn y một cái. Linh cảm đặc biệt của người con gái làm cô cảm giác được đối phương đang có mưu đồ gì. Cái cảm giác đó làm cho cô sợ rúm cả người, không rét mà run.

“Bởi vì tối hôm qua tôi gặp cô ở trạm dịch, sớm hôm sau dậy khởi hành, không làm sao mà quên đựoc cô, do đó mà lò dò đi theo cả đoạn đường.” Long Hỷ Dương đưa người lại trước mặt Lâm Vãn Tiếu, qua đống lửa, trước khi cô có cử động gì, hai bàn tay đã đặt lên vai cô, dùng sức xoa bóp, một mặt vừa cất tiếng suýt xoa, “Ông trời ơi! Cô đẹp thế này, cả đời tôi chưa bao giờ thấy, trong lòng tôi đã thề với mình, làm thế nào cũNg phải đụng tới cô một lần, chẳng sợ gì trời đánh thánh vật!”

Lâm Vãn Tiếu giằng người ra.

Cô phát hiện ra ngay lập tức, có giằng co cũNg không được gì.

Cô chỉ còn nước thở hổn hển, bởi vì cô dùng sức kháng cự, có một thứ hấp dẫn giữa cái cảm giác yếu đuối và cái phản kháng mãnh liệt, làm cho hai má cô đỏ hồng lên, điều đó lại càng làm cho Long Hỷ Dương thêm động lòng.

“Ông sáng sớm đã ở chốn này, ” Lâm Vãn Tiếu vừa thở vừa nói: “Ông đứng đó xem Trương Đinh nhị hiệp bị giết, ông …”

“Đúng vậy, tôi chỉ muốn cứu có mỗi mình cô, ” Long Hỷ Dương cười dâm đãng: “Tôi chỉ muốn có một mình cô sống nhăn đó.”

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Vãn Tiếu thật tình chẳng còn phân biệt được, hiện giờ mình đang lọt vào tay đại đạo Hắc tiên sinh, hay là trong tay đại hiệp Long Hỷ Dương.

“Cầu xin ông, ông buông tha cho tôi thôi.”

Đấy là tiếng van xin bi ai cuối cùng của Lâm Vãn Tiếu trước khi cô bị xô ngã xuống mặt đất.

Y phục trải trên mặt đất đã tán loạn ra, tung vãi ra.

Tấm lưng trần của cô áp xuống trên mặt tuyết.

… Băng tuyết lạnh cứng.

Cô cảm thấy cái đau đớn nóng bỏng giữa hai bắp chân mình.

Cô không còn van xin nữa.

Cô chỉ muốn chết, nhưng đầu não cô đang bắt đầu nóng rực lên, trái tim cô đang đập mạnh như điên cuồng, thân thể cô đang vô cùng nhu yếu được sưởi ấm.

Long Hỷ Dương lấy dây thắt lưng buộc cứng hai tay cô lại.

Đôi bàn tay nhu nhược.

Thân thể trắng nõn nà, như một cánh hoa mai, còn ngạo mạn hơn cả tuyết, còn yếu ớt hơn cả tuyết.

“Đừng làm gì vô ích, nơi đây chẳng có ai qua lại đâu, cho dù cô có muốn chết cũng không xong, “Long Hỷ Dương nói: “Cô đã uống phải Tương Phi dược, dù chỉ có mấy ngụm, nhưng chẳng còn sức lực đâu mà chống cự ta, có phải không ?”

Lâm Vãn Tiếu cắn chặt hàm răng trắng ngần vào đôi môi đỏ mọng.

Y nằm ép lên người cô, tước hết y phục của cô ra, làn da trắng nuốc mềm mại, làm cho y lại càng hôn ám cuồng mê, y dùng sức giật mạnh sợi dây chuyền trang sức đeo trên cổ của cô ra, dúi đầu vào bộ ngực mềm căng đầy cao vút của cô. Cái lạnh và cái nóng rõ ràng phân biệt xâm nhập vào người làm cho hai nắm vú của cô đỏ hồng căng cứng lên.

… Đấy chắc hẳn là tấm ngọc bài trân quý trường mệnh của các cô tiểu thơ nhĩ ?

Lâm Vãn Tiếu cất lên một tiếng rên rỉ nho nhỏ.

Vừa thống khổ vừa nhục nhã.

“Cô đẹp quá chừng, trời hỡi, quá chừng thôi, ” Long Hỷ Dương nhìn kỹ dung nhan của cô, nổi lên tấm lòng ái mộ vô bờ bến, nếu không phải dục niệm của y lúc đó đã dâng lên đến mức cao độ, cái vẻ đẹp nhấp nhô đó đủ đã làm cho y không nỡ dày hoa dập liễu: “may mà để cho mình được hưởng thụ, người đầu tiên.”

Cô quay đầu qua một bên.

Nước mắt, từ hai bên má chảy xuống mặt tuyết.

Đống lửa ở đó không xa lắm.

Một cành cây khô bị cháy nãy lên, tàn lửa bay xuống băng tuyết, phát ra những tiếng lách tách, ngọn lửa chẳng bao lâu cũNg tàn lịm xuống, tuyết cũng bị tan ra thành một cái lỗ hỗng.

Tuyết băng thanh.

Tuyết tịch mịch.

Tuyết đông cứng.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up