… Nước mắt nhĩ ?

… Lữa nhĩ ?

… Bao nhiêu thứ sáng chói trên đời này ?

Không chừng lúc mặt trời đi xuống rồi, bao nhiêu thứ sáng chói đều tiêu mờ cả, chỉ có ánh sao, từ tận đâu xa xa vòm trời, tịch mịch chiếu le lói.

Không chừng trừ ánh sao ra, chỉ còn thừa ánh tuyết.

Lâm Vãn Tiếu biết rằng: lúc ngọn lửa đã cháy hết cả rồi, con người cuồng liệt Long Hỷ Dương sẽ lập tức muốn giết mình đi, bởi vì y không thể để cho cô còn sống sót đó.

Long Hỷ Dương cũng đang chính nghĩ đến điều đó.

… Người con gái này cũng như tuyết vậy, khó mà ôm vào lòng, bất quá, cho dù y có thương tiếc cách mấy, y cũNg chẳng thể dắt tay cô cùng đi dung dăng trên thế gian này, bởi vì những gì y đã làm nãy giờ, không thể để cho người thứ ba nào được biết.

Y thà để cho cô bị tiêu hủy trong bàn tay mình.

Y cảm thấy dằn vặt vô cùng, thậm chí còn rất bi thương.

Y muốn ôm cái thân thể đáng thương, đáng tủi, lúc nóng lúc lạnh này cả một đời, có điều y sẽ phải giết cô ngay bây giờ.

Cô xoay lưng qua hướng Long Hỷ Dương, hai vai hơi run lên, không chừng cô đang khóc nhĩ ? Bàn tay của Long Hỷ Dương đặt lên chuôi kiếm cắm trên mặt tuyết, thấy bờ vai mềm mại để lộ sau làn áo không che đủ kín, bờ vai thuôn như triền núi, có thể trượt chân tận tình rớt xuống một thứ tuyệt vời. Chắc cô còn chưa mặc y phục vào lại nhĩ ? Long Hỷ Dương nhìn cái áo choàng bằng lông cừu phía sau, hồi tưởng lại cái cảm giác tuyệt vời thích khích mà tấm thân ấy đã đem lại, nhất thời không làm sao hạ thủ được.

… Không chừng, đợi cô mặc y phục vào rồi hạ thủ cũng được ?

… Cô hoàn toàn mỹ lệ như thế, chỉ có mình y đã chiếm được cô, y không thể nào để cho kẻ nào khác chạm vào tấm thân trắng nõn không một tỳ vết đó.

… Bởi vì cô là của y mà.

Y chẳng còn thì giờ đào huyệt để chôn cô.

Chính lúc đó, cô bỗng quay người lại, nói giọng buồn buồn: “Bây giờ em đã là người của anh rồi.”

Long Hỷ Dương cảm thấy trong lòng mình bỗng nóng cả lên!

“Thì ra cô chẳng đang khóc lóc gì cả!”

“Anh có biết sao em muốn anh cứu luôn Châu Kim Tú nữa không ?” Ngón tay như búp măng của Lâm Vãn Tiếu đang giữ lấy tấm ngọc bài bị giật ra khỏi cổ, trên dây chuyền có treo một cái chìa khóa nhỏ bằng bạc ròng, cô cười dịu dàng nói: “Tại sao anh lại không cứu cô ấy được ?”

(Cô con gái này quả là tình nguyện với mình đây mà!)

Bất quá, cái cảm giác trong lòng chưa muốn hết lại càng nồng nàn thêm, y buộc miệng hỏi: “Tại sao ?”

“Tự nhiên là anh biết rồi, Trương Đinh nhị hiệp đem bọn em phó kinh, chỉ là chuyện giả, trong kiệu quả thật có đồ vật trị giá liên thành, trong đó còn bao quát “(Đồ Hoa) Ngũ Hà Bình” và “Ngọc Điệp Bàn Long Bôi”. Long Hỷ Dương vừa nghe xong, cặp lông mày nhướng lên, chỉ nghe Lâm Vãn Tiếu nói: “Chắc anh biết mà, Châu bá phụ phó kinh trước, chắc chắn là không quên đem tiến cống đồ cho các quan đại thần trong triều, ông sợ trên đường gặp chuyện, vì vậy mới không đi chung, bọn Hắc tiên sinh suy đoán đúng không sai tý nào.”

Long Hỷ Dương đổi sắc mặt hỏi: “Thật vậy sao ?”

“Đáng tiếc là đã muộn rồi.”

“Tại sao! ?”

“Châu tiểu thơ bị một đám tặc khấu bắt đi, e rằng đã tiết lộ bí mật, bảo vật lọt vào tay bọn Hắc tiên sinh, chắc là không dễ dàng gì đoạt lại.” Lâm Vãn Tiếu bỗng cười duyên một cái, ra chiều mắc cỡ nói: “Bất quá, còn có chút yên lòng được.”

Long Hỷ Dương càng nhìn càng thương, trong lòng lại nóng nãy hiếu kỳ hỏi: “Sao ?”

Lâm Vãn Tiếu ôm miệng cười, vừa phong tình vạn chủng, vừa ra dáng trầm tư, rồi không nói gì.

Long Hỷ Dương nhịn không nổi lại hỏi: “Lọt vào tay bọn cường đạo rồi, còn có chuyện gì an lòng cho được nữa ?”

“Em không được nói với anh.” Lâm Vãn Tiếu lộ vẻ mắc cỡ, cô vọc vọc tấm ngọc bài trên ngực.

Long Hỷ Dương đưa ánh mắt tới bộ ngực đều đặn không chút tỳ vết của cô, trái tim nhảy lên một cái.

“Bất quá, em đã là người của anh rồi, ” Lâm Vãn Tiếu cười dịu dàng nói nhỏ: “chỉ còn nước nói cho anh biết thôi.”

“Đúng rồi, ” Long Hỷ Dương ôm cô nhẹ nhàng vào lòng, ngón tay lướt qua viền áo, vuốt ve lọn tóc sau cô của cô, “có chuyện gì, đều nên nói cho anh biết.”

“Cái hộp bảo vật quý giá nhất nằm dưới chỗ ngồi trong chiếc kiệu của em, không có chìa khóa bạc treo trên cổ em và Châu Tú muội muội, là mở chẳng ra được, mà phương pháp mở hộp, lại chỉ có em và Tú muội mới biết.” Lâm Vãn Tiếu cảm thấy bàn tay tham lam của y dang mân mê, và tiếng thở dồn dập lúc nãy của y, “đấy là cái hộp do một tay thợ nổi tiếng diệu thủ làm ra, nếu mà dùng búa rìu chém ra, bảo vật trong đó, sẽ nhất định cũng bị hủy hoại, bọn tặc khấu đó chắc không đến nổi ngu ngốc đến độ đi ham mấy mãnh vụn nhĩ ?”

Long Hỷ Dương mừng rỡ nói: “Tốt, tốt lắm!”

Lâm Vãn Tiếu lại lo lắng trở lại, trong vòng tay ôm ấp của y, xoay người mình lại, bàn tay đặt nhẹ lên lồng ngực y để lộ ra từ tấm áo khoác choàng trắng: “Anh, anh không nên lại đó …”

“Không lẽ để cho bảo vật lớn lao như thế, cho bọn cường đạo đó nuốc trọn sao đành ?” Long Hỷ Dương cười nói.

“Nhưng …” Lâm Vãn Tiếu ngẩng đầu lên đầy vẻ nương tựa, ánh mắt tha thiết nhìn vào gương mặt tuấn tú của y, “Vũ công của bọn chúng lợi hại thế, thật sợ lắm …”

“Sợ ?” Long Hỷ Dương dùng sức ôm lấy cô: “Có anh đây, ai cũNg chẳng phải sợ!”

Y không chú ý cái vết răng Lâm Vãn Tiếu đã để lại dưới môi cô.

Long Hỷ Dương không chừng không phải là không sợ, cái món Tuyết Lý Hồng của Hắc tiên sinh, trong vũ lâm chưa có ai là không sợ.

Có điều, y không cam lòng bỏ đi mất bảo vật.

Do đó y mạo hiểm gió tuyết, đem Lâm Vãn Tiếu, rón rén về lại Lang Nha Áo, thám thính cho rõ ràng bọn Hắc tiên sinh đang ở đâu.

… Chỉ cần thình lình xông lại giết người, công chỗ không phòng bị, làm thịt xong Hắc tiên sinh, còn dư lại chẳng còn gì đáng sợ.

Bọn Hắc tiên sinh nằm mộng cũNg không ngờ đến được Long Hỷ Duơng lại trở ngược về đây

Bọn họ đang tận tình ăn uống trong lều trướng, vừa mới chết đi mấy người huynh đệ, bao quát cả Lôi Tính Tính, mà Kim Thế Di lại còn đang dưỡng thương đó, Tiểu Mi đã bị thương nặng rồi chết, Châu Kim Tú ngay cả sức để khóc cũng đã kiệt quệ, chỉ ngốc dại trừng trừng nhìn nhìn đống lửa, y phục không chỉnh tề, không ra hình dạng con người.

Long Hỷ Dương đang chuẩn bị đánh một cú trí mạng từ sau lưng Hắc tiên sinh lại.

Thình lình Lâm Vãn Tiếu la lớn lên: “Ở nơi đây, hộp bảo vật ở nơi đây!”

Bao nhiêu người đang cười đang nói bỗng ngưng bặt đờ mặt ra.

Hắc tiên sinh quay phắt người lại.

Long Hỷ Dương chẳng có thì giờ kêu Lâm Vãn Tiếu im miệng lại, đành phải vung thành một làn kiếm quang, cuồn cuộn đánh tới.

Cái đầu lâu của Hắc tiên sinh bay tuốt ra ngoài trượng xa, rớt vào trong đám lửa, phát ra mấy tiếng xèo xèo khó nghe, và một mùi vị khó ngửi.

Nhưng Long Hỷ Dương cũNg nếm phải ba đóa tuyết hoa vào ngực.

Tuyết hoa chỉ trong chốc lát đã biến thành huyết hoa.

Bọn tặc phỉ vội vã rút binh khí ra tới tấp, nhảy lại bao vây Long Hỷ Dương.

Long Hỷ Dương hít vào một hơi thở, tuy y bị thương trầm trọng, nhưng vung kiếm múa trong tuyết, oai lực vẫn như bình thường, liên tiếp đ’anh ngã ba kẻ địch, còn bao nhiêu bọn thổ phỉ còn lại, bỏ chạy tứ tán.

Chỉ còn thừa Kim Thế Di, vung cây đồng tiên, quyện thành vòng tròn chống đở, gã dùng sức kéo một cái, nguyên cái lều trướng sập xuống.

Long Hỷ Dương chỉ muốn xông lại chụp lấy cái hộp hình dạng đẹp đẽ kia, nhưng Kim Thế Di đã đoán ra được mối nhợ, lại càng gia sức ngăn cản.

Lều trướng sụp xuống chụp lấy Long Hỷ Dương, Kim Thế Di đang loay hoay muốn xé lều nhảy ra, bỗng thấy Lâm Vãn Tiếu nhặt thanh đao dưới đất lên, chém xuống chỗ Long Hỷ Dương đang bị vướng víu dưới lều.

Máu phún ra, rưới lên mặt tuyết.

Lều trướng bị bén vào lửa.

Kim Thế Di ngẫn mặt ra, không biết Lâm Vãn Tiếu là thù hay bạn, dừng cây đồng tiên lại, Lâm Vãn Tiếu gấp quá chỉ ngay vào cái hộp bên góc lều la lên: :Mau lên, đó là cái rương chưa bảo vật đó …”

Kim Thế Di vừa nghe thấy, cũNg chẳng còn biết gì nữa, chồm người lại chụp cái hộp lên, thình lình, tấm lều bị xé ra, Long Hỷ Dương một con người máu nhảy lên, một nhát kiếm xuyên thủng vào giữa ngực gã.

Long Hỷ Dương một chiêu đắc thủ rồi, một tay ôm cái hộp vào nách, đứng đó thở hổn hển, ngay cả kiếm cũng muốn cầm không vững, cắm ngay xuống mặt tuyết, hướng về Lâm Vãn Tiếu nói: “Mau lên, mau lên, trong túi của gã mặt đen kia có giải dược …”

“Giải dược ?” Lâm Vãn Tiếu bước lại chỗ Hắc tiên sinh mò mẫm một hồi, bấy giờ lều trướng càng cháy thêm mãnh liệt, cô lục lọi ra hai bao nhỏ, bước lại, đưa tới trước mặt Long Hỷ Dương làm duyên làm dáng hỏi: “Bao nào đây …”

Long Hỷ Dương ráng nhịn đau, tính nhìn kỹ lại, thình lình cảm thấy hộp gỗ muốn sút ra, y vội vã giữ lấy mở tung ra, thì thấy trong đó đều là mấy thứ đồ trang sức son phấn của đàn bà con gái, y ngẫn mặt ra, gằn giọng hỏi: “Đây là …”

Lâm Vãn Tiếu giương tay lên, phấn thuốc với luôn cả tuyết hoa trên tay, toàn bộ ập vào mặt y.

Long Hỷ Dương hét lên điên cuồng một tiếng, đưa tay bưng mặt, rồi lại thò tay rút kiếm, nhưng kiếm chẳng còn có đó, y bỗng thấy trước mắt tối sầm lại, rồi sau đó lại thấy rực sáng lên muốn kinh khủng, nóng rát vô cùng.

Lâm Vãn Tiếu đã chụp lấy tấm lều trướng đang thiêu cháy, phủ vào đầu y, trong lúc y còn chưa kịp tranh thoát ra khỏi đó, cô rút thanh kiếm đang cắm trên mặt tuyết, xuyên qua tấm vải, đâm thẳng vào giữa bụng của y.

Long Hỷ Dương la lên bi thảm được nửa tiếng thì Lâm Vãn Tiếu đà rút kiếm ra, máu phún ra có vòi, vừa bắn vào y phục của Lâm Vãn Tiếu, vừa rải ra mặt tuyết, lan tràn ra mọi chỗ.

Cả người của Long Hỷ Dương đều cháy bừng theo tấm lều.

Lâm Vãn Tiếu cắc chặt lấy môi, cầm thanh kiếm bước lại, dìu Châu Kim Tú y phục xát xơ, đầu tóc rối bời, và nói: “Tú muội, chị đem em về kinh thành đây.”

Cho dù hai tên tặc phỉ kinh hồn đang nằm bẹp dí ở một nơi không xa đó, cũng không dám đối với hai cô con gái đứng trên bãi tuyết, dưới ánh lửa hừng hực kia, có một ý nghĩ gì xâm phạm.

Hết

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up