Y vội vã chạy lại đóng cửa sổ. Cửa sổ bị đạp tung, y bèn lấy màn treo lên, rồi đốt mấy cây đuốc lên.
“Như vậy đã bớt lạnh chưa ?” Y rụt rè hỏi: “Chị có muốn mặc thêm đồ vào không ? Tôi có thể ra ngoài một lát, chị mặc vào rồi gọi tôi.”
Nàng thấy một con thiêu thân không biết sao còn sống sót tới lúc này đang bay vào trong đám lữa, bộc lên một tiếng, không biết đã rớt đâu chỗ nào.
Có điều trong lòng nàng bỗng nóng lên.
Nàng chỉ lắc đầu mấy cái.
Không trả lời lại.
Đại khái mình có vẻ mỉm cười hay sao đó phải không ? Lúc nàng có cảm giác đó, lập tức vội tắt ngay nụ cười. Nhưng mắt y vẫn kịp thời bắt gặp nụ cười của nàng dưới ánh lửa. Nụ cười của nàng đẹp đến mức đủ để lập đền thờ truyền đời. Do đó mà ngược lại có vẻ không thực. Y cảm thấy như ngực mình đang bị đấm vào một cú đau đớn.
Nàng lại rùng mình lên một cái.
Nàng cảm thấy vừa xấu hỗ vừa bực tức.
Nàng chẳng sợ.
Nàng không sợ y.
Nàng cũng chẳng sợ lạnh.
… Có điều khi nào gặp phải cơn lạnh đến thình lình, nàng không nhịn được phải rùng mình lên.
Nàng rất hy vọng không bị y cho rằng mình đang sợ.
Nàng có sợ đâu.
Nhất là lúc phát hiện ra mình rất có thể đang mang bầu, đối cái lạnh, rất có thể đặc biệt nhạy bén.
Nghĩ đến đó, Lương Nhiệm Hoa không khỏi có chút thiếu thốn.
Và còn có chút giận hờn.
Giận là vì: mấy năm nay, Trương Hầu chỉ cố đến chuyện trong đường, ngoài đường, và lo đến chuyện bạn bè, qua lại với triều đình, quyền quý, rất ít khi nào quan tâm đến nàng.
Trước kia, Hoài Âm Trương Hầu và Nộ Giang Lương Nhiệm Hoa, là một cặp kim đồng ngọc nữ trời đất tạo ra châu liên hợp bích, ai ai cũng nghĩ thế!
Lúc đó, nàng còn chưa là Trương phu nhân, Hoài Âm Trương Hầu vẫn còn là Hoài Âm Trương Hầu, chẳng phải là Trương tổng đường chủ.
Lúc đó, nàng rùng mình lên là làm cho y đau lòng.
“Em rùng mình như đánh vào tim anh,” Trương Hầu thương xót nói với nàng, “Em mà lạnh, trái tim anh đông đá lại.”
Rồi thì y nâng niu nàng, y ôm ấp nàng. Y say đắm nàng. Cứ đêm nào lạnh, y sẽ dùng hơi nóng trong người mình bao bọc cho nàng ít nhất là một lần, mỗi lần là y như đun nóng trong người nàng một thanh trường kiếm ôn nhu của y.
Những đêm ấy chẳng lạnh tý nào.
Y đốt cháy ngọn lữa ngầm của ngọn băng sơn trong lòng nàng.
Nàng nhờ rõ thân thể của y như sóng nước nhấp nhô, còn nàng thì như sóng nước rung động.
Ngọn lữa thiêu đốt nhiệt liệt như vậy thường thường không được dài lâu.
Rồi không bao lâu sau đó, Hoài Âm Trương Hầu trở thành Trảm Kính Đường tổng đường chủ Trương Hầu. Y oai phong tám hướng, tả hữu phùng nguyên, đường mây rộng thẳng tiến, đắc ý phi thường.
Bạn bè của y càng ngày càng đông.
Bộ hạ càng lúc càng nhiều.
Thì giờ y cùng bạn bè với bộ hạ càng lúc càng nhiều so với thời gian y cùng với nàng. Lúc nàng chưa lấy y, trong giang hồ cũng là một nữ anh kiệt, trong vũ lâm cũng là một kiều nữ thiên tiên, nhưng nàng lấy y rồi bèn cam tâm tình nguyện làm vợ y, nhất thiết tận tụy với y. Nàng đã bỏ hết tên tuổi lẫy lừng của mình, không còn đi dong ruỗi giang hồ, không động đao động thương, nàng chỉ muốn làm một Trương phu nhân thật xứng đáng.
Đấy đã trở thành công chuyện lớn nhất và duy nhất của nàng.
Từ đấy về sau, chẳng còn có Nộ Giang Lương Nhiệm Hoa.
Chỉ có Trương phu nhân nội trợ dạy con.
… Có điều, đây lại chỉ là một Trương phu nhân danh phó kỳ thực.
Bởi vì lấy nhau đến bây giờ, đã ba năm rồi, bọn họ vẫn chưa có đứa con bồng bế trong lòng, Trương phu nhân vẫn còn chưa có tin vui.
Hình như đấy là cái tội không thể nào tha thứ được, cái vết thương trí mạng nhất của nàng. Hoài Âm Trương Hầu … Nàng vẫn cứ hy vọng y vẫn như thuở nào là Trương Hầu từ đất Hoài Âm đang lập nên sự nghiệp trong thiên hạ, mà không phải là tổng đường chủ Trương Hầu của Trảm Kính Đường rù rù mãn chí không còn chí hướng gì khác: tuy hai gã Trương Hầu thật ra đều là ông chồng Trương Hầu … tiếp tục bận rộn làm nên cái sự nghiệp to lớn bất hủ của y, đối với nàng càng lúc càng lạnh lùng càng vô tâm; còn công công bà bà thì nghiêm nghị hà khắc, nàng thà trốn trong phòng, đếm hoa mai tới hoa tuyết, đếm tiếng sấm mùa xuân tới tiếng sấm mùa đông.
Bất kể đếm thứ gì, nàng đếm xuống qua những đường kim mủi chỉ.
Nàng đếm hoặc không chừng chỉ đếm cách nàng sẽ hỏi chồng mình một câu:
Anh còn yêu em không ?
… Này, anh, còn yêu em không ?
Mỗi lần nghĩ đến câu đó, câu hỏi đó, nàng lại cảm thấy trong lòng một nỗi buồn bã chua xót dâng lên, còn lạnh hơn cả gió, còn buốt hơn cả tuyết, còn giá hơn cả băng, còn nồng hơn cả tịch mịch, còn dài hơn cả sinh mệnh, càng không đầu không đuôi hơn cả cảm xúc.
Có lần, nàng đang ngồi vẽ lông mày trước bàn phấn, y thấy nàng trong gương, không chừng vì tia nắng dịu dàng như tơ lụa, hay tiếng chim đang ca hát hết mực bên ngoài song cửa, y thình lình phát hiện ra, ngưỜi đàn bà ngồi trước bàn trang điểm kiều mị làm sao, và trước giờ nàng thương yêu mình biết bao nhiêu
Làm cho tâm tình đang hối hã lăn vào đời như con thiêu thân của y bỗng dưng được một lần sững sốt thấy diễm phúc…
Cái diễm phúc ấy lại chính từ người vợ lúc nào cũng ở bên cạnh y mà y quên bẵng đi mất!
Dưới ánh nắng chiếu xuyên qua những đóa mẫu đơn đang nở kia, y lại trở thành như hai năm trước, nhịn không nổi lại ngồi vẽ lông mày cho nàng, còn nàng thì gặp lúc đôi bướm màu đang lượn qua lượn lại quanh cây liễu, giữ chặt lấy bàn tay y, dấu mặt mình vào lòng bàn tay ấm áp của y và hỏi: “Giá mà … giá mà … chúng mình có một đứa con, chắc thích lắm nhĩ.”
Hôm trước, nàng đã có nghe công công và bà bà nhắc đến chuyện lấy thiếp về cho y.
Y ngừng vẽ mi: “Đừng lo em ạ, mình còn trẻ mà.”
“Nếu mà … nếu lỡ mà …” nàng nhìn lên với một nỗi lòng hầu như đang muốn khóc, phía trên là sóng mủi cao của chồng mình, dưới sóng mủi cao đó, có nụ cười kiêu ngạo mà người ngoài không mấy ai thấy, cũng không dễ gì thấy, nhưng nàng thì lúc trước vẫn thường hay bắt gặp. Bởi vì nàng cảm thấy đàn ông con trai có nụ cười coi được, hình như đã chết đi đâu hết (ít nhất là nàng không thấy trong đám người mà chồng mình đã giới thiệu với mình) do đó nàng đặc biệt quý báu nụ cười của y. “Vạn nhất … mình không có con thì sao … ?”
Một hồi thật lâu, Trương Hầu bỏ cây bút xuống.
“Chắc không vậy đâu,” vỗ vỗ vào vai nàng, “không có chuyện như vậy đâu.”
Rồi sau đó, y để nàng đó, đi ra khỏi phòng.
Đợi đến lúc tiếng chân ra khỏi phòng và tiếng cây bút vẽ lông mày rớt lăn từ trên bàn trang điểm xuống đất, Lương Nhiệm Hoa cũng đã hoàn toàn hiểu rõ mọi sự.
Muốn là Trương phu nhân cho hay thì phải sinh cho nhà họ Trương một đứa con.
Đã hiểu được điều đó rồi, nàng lại cảm thấy trong lòng hết còn có chuyện gì phiêu hốt nữa, chỉ có thêm một nỗi tịch mịch nặng nề xâm chiếm hồn mình.
Mãi cho đến lúc chồng nàng ra khỏi nhà rồi, nàng mới phát hiện ra mình có triệu chứng, lúc đầu còn không biết gì nhưng dần dần rõ ràng ra: rất có thể là có tin vui rồi!
Nàng còn chưa kịp báo cho chồng biết (chồng nàng vẫn còn như xưa, đi ra ngoài tranh hơi với thiên hạ chưa về), thì bấy giờ, bỗng dưng có một gã đại hán thế này xông vào nhà mình!

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up