… Nếu mà: lúc đối phó chiêu ngàn thứ lẻ một của y, Vi Thanh Thanh Thanh dùng kiếm chiêu Thiên Nhất thay vì đao chiêu Thiên Nhất để đối phó mình, tình hình sẽ ra sao nhĩ ?
Rất đơn giản: cái chiêu đó của mình, chắc chắn là bị đối phương phá hủy!
… Phá xong rồi thì sao nhĩ ?
Nghĩ đến chỗ đó, Hoài Âm Trương đã rùng mình lên một cái.
Những người trong cuộc, chẳng ai còn dám động thủ gì.
Bởi vì ai ai cũng nhìn ra được, Vi Thanh Thanh Thanh muốn đánh bại tất cả bọn họ chỉ trong vòng một chiêu, là chuyện dễ dàng như trở bàn tay. Cho dù muốn giết hết bọn họ trong vòng một chiêu, cũng không phải là chuyện gì khó khăn.
Hiện tại, hy vọng duy nhất là: nếu Trương tổng đường chủ cùng liên thủ với bọn họ, nhất tề đánh ra …
(Tình hình không chừng sẽ biến đổi chăng ?)
(Có thể chết đi sống lại được chăng ?)
Nhưng bấy giờ, bọn họ thật thất vọng khi nghe Hoài Âm Trương Hầu nói ra một câu như nhát đao chắc cú bổ vào tim mình:
Chỉ có một chữ …
Đi!
Bấy giờ, Vi Thanh Thanh Thanh đang bồng Lương Nhiệm Hoa lên, trên người vết thương do nhát kiếm của TrưƠng Hầu còn đang nhỏ máu ròng ròng, đưa cặp mắt đầy thâm tình, đầy xót xa, và chuyên chú nhìn nàng và nói: “Tôi có đáp ứng với chị. Tôi không làm gì thương tổn đến chồng chị.”
Lương Nhiệm Hoa gật gật đầu. Nàng rùng mình lên một cái. Vi Thanh Thanh Thanh cảm thấy máu nàng đang nóng, nhưng đầu ngón tay đang lạnh ngắt, không biết vì vết thương làm cho nàng đau đớn, hay trong lòng đang đau đớn, nước mắt của nàng không chỉ tràn đầy qua gương mặt mỹ lệ đó, hình như còn qua hết cả thế giới của bao nhiêu chúng sinh hữu tình.

Hết

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An – 18-8-1988
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up