Không chừng cũng chính vì cái tính tình như thế của gã, do đó mà cái kiếp vận của gã đại khái cũng như là tầng này qua tầng khác, sóng này qua sóng khác, đợt này tiếp đợt tới.

Bạn nghĩ xem, thiên hạ khổ lên khổ xuống mới vào được cái chỗ Vũ Học Công Thuật Viện, thành ra một tay viện sĩ, có biết bao là tiền trình, có điều, gã đối với cái chế độ của Vũ Học Công Thuật Viện lại có phê bình rất khắc khe, điều đó đã làm các bậc lão thành, trưởng lão trong đó nổi giận bất mãn, thêm vào gã còn đối với bao nhiêu chuyện thù tạc torng viện, nhân tình hối lộ, tống lễ, đều chẳng hề tham dự vào, đối với một nơi chuyên giảng cứu “lễ giáo” như Vũ Học Công Thuật Viện mà nói, tự nhiên gã là một nhân vật vô cùng đáng ghét khả ố.

Gã đối với cái thanh danh “viện sĩ” lại càng chẳng có một tý gì để tâm tới.

Bạn xem, cái lần đó, gã đụng phải Thất Tình Sát Tinh ở Tinh Châu, muốn báo thù cái chuyện Lục Dục Thần Ma bị đánh bại, bảy tên Sát Tinh của Thất Tanh Phái: Lương Nhất Vong, Hà Nhất Phiền, La Nhất Đảm, Trần Nhất Lộ, Ôn Nhất Tiếu, Tôn Nhất Khốc, Ngô Nhất Lan đi theo truy sát gã, gã vừa đánh vừa chạy, trong cái cảnh mạo sống mạo chết đó, còn rỗi công chạy về Hoa Bang đi thăm bạn thân một vị tiểu cô nương tên là Mễ Tuyết Hoa, ôn tồn thăm hỏi một phen, rồi lại đâm đầu vào chuyện truy sát đào vong trong giang hồ.

Gã đối với chuyện giang hồ phong ba và giang hồ truyền thuyết đều rất thản nhiên, phảng phất như đối với gã mà nói, “cái gì cũng có thể”, “chẳng là gì thì không thể nào được”.

Do đó mà lúc ấy đối với câu hỏi của tôi, gã mới có cái câu trả lời như thế này:

“Hiện tại gặp phải loạn thế như thế này, mình là người cũng có bản lãnh tại sao không dấn thân ra để vì thiên hạ vạn dân mà làm một phen đại sự nhĩ ?

“Nếu đã là loạn thế, thì còn nói sao được không ra tay làm việc gì thì làm sao có thể làm được những chuyện mình muốn làm!” Gã làm ra vẻ trịnh trọng nghiêm trang nói, “thiên hạ đại loạn tức là tiền thân của thiên hạ đại trị, đấy cũng chẳng phải là điều gì không tốt.”

“Còn nếu thiên hạ đại trị thì sao ? Ông còn có đi ra làm một phen sự nghiệp không ?”

“Nếu mà thiên hạ đã đại trị rồi, còn cần gì đến tôi ra làm gì ? Hà huống thiên hạ đã trị rồi, không lâu sau đó lại muốn loạn lên.” Lần đó, mưa xuống lớn lắm, xuống khích liệt mạnh bạo vô cùng, tôi cứ ráng đeo dính vào gã, nắm lấy thời cơ để hỏi những câu đó.

Nhưng tôi không hỏi được nhiều.

Gã đã bị người ta bao vây.

Những người bao vây gã có đủ từ quan trường cho đến vũ lâm, hắc đạo và bạch đạo, bao quát cả Thất Tình Sát Tinh, Lục Dục Thần Ma, thậm chí còn có cả đồng môn sư môn của gã.

Tôi nhớ cái bối cảnh sau lưng gã thật cô đơn tịch mịch, trước lúc tính xung sát giữa màn mưa lớn vào trong trận tiền, gã còn nói một câu:

“Cái trận mưa này rớt xuống thật ngạo mạn làm sao.”

Tôi nhớ cái lúc gã nói câu đó, khóe miệng đượm nửa nụ cười thê lương không ý vị.

Lúc đó gã đã bị thương trầm trọng lắm.

Tối hậu rồi gã cũng chết.

Có điều không phải chiến đấu mà chết.

Sư phụ của gã bắt được vị tiểu cô nương bạn của gã là Mễ Tuyết Hoa lại, mỗi khi gã giết một người, bọn họ bèn lóc tiểu cô nương một miếng thịt, gã bèn dừng tay, vẫn còn mang nụ cười trào lộng mà bi thương đó, xoay kiếm lại kết liễu tính mạng của mình.

… Phảng phất như ngay cả tính mệnh của chính gã, cũng chẳng phải là một chuyện gì trọng yếu.

Gã chết rồi, một đám nhân sĩ chính đạo đó, cũng chẳng buông tha người bạn nhỏ của gã.

Truyền thuyết trong giang hồ, thì ai ai cũng sợ cái chuyện “nhổ cỏ không nhổ tận gốc, mùa xuân sau lại mọc lên”, làm sao bây giờ.

Chuyện đã xong rồi, tôi nhớ đến cái lúc gã xuất chiêu trong màn mưa, mỗi chiêu đều đi thiên hướng, thiên tà, thiên khích, nhưng thanh kiếm xiêng xiêng của gã, trước giờ chưa có ai tiếp được, chống đở được.

Tôi cũng nhớ đến cái câu gã nói lúc bước vào trận chiến: “Cái trận mưa này rớt xuống thật ngạo mạn làm sao.”

Câu đó là có nghĩa gì ?

Không chừng gã cũng chỉ tùy ý nói thế thôi.

… Như nếu lúc đó lại là ánh tịch dương sáng lạng ngàn phương, bầu trời xanh ngắt không một chút mây, hoặc cái thác nước rơi xuống như ngàn vạn con ngựa đang chạy như bay, gã cũng sẽ thuận miệng nói:

“Cái thác nước này rớt xuống thật ngạo mạn.”

Hoặc là:

“Ánh tịch dương này ngạo mạn làm sao.”

Hoặc là:

“Bầu trời ngạo mạn làm sao.”

… Đại khái là vậy thôi đó mà.

Sao thì sao, lúc người ta đề cập gì đến gã, cũng đều cảm thấy rất buồn cười là đúng rồi.

Hết

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up