Vi Thanh Thanh Thanh nghe đến lúc này, đã hầu như nghe không muốn hết câu, nhịn không muốn nhịn nổi.
(Tại sao muốn hại mình ?)
(Tại sao muốn giết mình ?)
(Tại sao cứ bức bách mình quá ?)
… Thì ra đều là do bọn này làm ra cả!
Y ráng dằn cơn nóng giận xuống.
Bởi vì y còn muốn nghe cho hết câu chuyện.
Hiện tại y mới biết: thì ra ngồi nghe, thường thường nghe được nhiều điều bí mật: mà nói chuyện, thường thường hay thố lộ chuyện bí mật của mình.
Nếu trong lúc này, không có thêm một người nữa … một kẻ dạ hành nữa … y nhất định sẽ ở đó nghe tiếp cho hết chuyện.
Nghe tiếp nữa, y còn nghe thêm được điều gì nhĩ ?
(… Ít nhất, nghe thêm chút nữa, y sẽ không đi ngăn trở kẻ dạ hành kia đang tính vào trong nhà làm gì đó ?)
Lúc này, một bóng người, ăn mặc kiểu dạ hành, đang trượt từ mái nhà xuống như một chiếc lá rơi, và đang tính đi vào trong Lâm Phong Lâu, như con giun đang bò trên cát, không một tiếng động hơi thở.
Gã không để ý bao nhiêu hành động gì của mình, đều để cho Vi Thanh Thanh Thanh thấy rõ mồn một vào trong mắt.
… Thì ra đêm nay, nơi này trừ mình ra, còn có người muốn xông vào.
Chuyện này vốn không liên hệ gì đến Vi Thanh Thanh Thanh.
Chỉ tiếc người này lại là người y quen biết.
Đại Mạc Phái Phó chưởng môn nhân Trảm Long Hạ Thiên Độc.
Đây là một trong ba người y mời đến làm công chứng.
Y không còn cách gì mà không ra mặt hành động được.
Y sợ Hạ Thiên Độc nghênh ngang đi vào, Giải Thiên Lãnh và vợ chồng Trương Cự Dương sẽ giết y ngay không một chút do dự.
Y không thể để mặc cho một người mình mời đến đem thân vào nạp mạng.
Vì vậy y rón rén bước nhanh lại sau lưng Hạ Thiên Độc, vỗ nhẹ vào vai gã một cái.
Hạ Thiên Độc nhảy cẩng lên như đạp phải một con rắn độc.
Vi Thanh Thanh Thanh tay nhanh mắt lẹ, đưa mu bàn tay che lấy miệng y, dùng giọng nói thật thấp thật nhỏ nhưng Hạ Thiên Độc có thể nghe được rõ rõ ràng ràng nói vào tai y: “Đừng la! Tôi đây. Ông nghe bọn chúng nói gì rồi! Thì ra bọn chúng mới là kẻ cướp tiêu nhĩ! …”
Chưa nói xong câu.
Hạ Thiên Độc đã xoay người lại, dựa vào ánh trăng mười ba sáng lạng, gã đã hiển nhiên nhận ra được Vi Thanh Thanh Thanh.
Có điều Hạ Thiên Độc lại la lên như gặp phải quỹ không bằng.
Đồng thời gã tung chưởng ra.
Phùng lên một tiếng, đánh ngay vào giữa ngực Vi Thanh Thanh.
Vi Thanh Thanh Thanh chẳng ngờ đến có chuyện đó xảy ra, tránh chẳng kịp, chỉ có thể dựa vào chưởng lực thối lui để làm bớt sức mạnh, rớt xuống đất rồi, y mới thấy trước ngực đau như bị một con dao cắt vào giữa đó.
Y cắn chặt răng, và cũng vừa đúng lúc chặn lại búng máu tươi muốn ụa từ trong miệng ra.
Máu của y có vị mặn mặn.
Sau đó y nghe Hạ Thiên Độc đang la bài hải lên: “Các ngươi mau mau mà ra đây! Vi Thanh Thanh Thanh đã lại đây rồi! Hắn đã nghe hết chuyện các người nói nãy giờ …”
Bao nhiêu song cửa có trong Trảm Kính Đường đều có đèn lên sáng trưng.
Bao nhiêu đó cửa cơ hồ đều có người ùn ùn xông ra.
Bao nhiêu đó người, ai ai cũng cầm trong tay binh khí loang loáng.
Tiếng la vừa nổi lên, Giải Nghiêm Lãnh, Trương Cự Lương, Trần Khổ Liên đã soạt soạt soạt bay xẹt ra sân, đưa cặp mắt như mổ trâu giết bò ra nhìn trừng trừng vào Vi Thanh Thanh Thanh.
Hừ, mình thật mời đúng người công chứng. Vi Thanh Thanh Thanh dùng cái kiểu uống rượu mạnh để nuốc ực búng máu vào trong cổ họng.
Giải Nghiêm Lãnh thì đang dùng cái giọng hành hình ra hỏi y: “Vi Thanh Thanh Thanh, cái tên phản đồ kia, ngươi còn gì để nói nữa không ?”
Lúc bấy giờ, các đệ tử trong Trảm Kính Đường đã đưa cao đuốc lên, bao vây lại, xa xa tiếng người hỗn tạp ồn ào, nhưng tiến gần lại lập tức không nghe ai nói gì nữa, mắt thì nhìn y lom lom chòng chọc. Sau đó, bởi vì vòng vây có cái cảm giác nặng nề đặc biệt, ngay cả tiếng người la đằng xa cũng yên xuống, rồi họ lẳng lặng tiến vào vây quanh, trong tay những câu đuốc đang lúc lu lúc tỏ như nọc rắn, mỗi lúc phát ra âm thanh rẹt rẹt. Những tay đệ tử của Trảm Kính Đường vốn có huấn luyện rất kỹ lưỡng.
Trừ Trần Khổ Liên, Trương Cự Lương và Giải Lãnh Nghiêm ra, Vi Thanh Thanh Thanh còn phát hiện có Ngoại Tam đường đường chủ Đồng La Kim Cương Bình Lánh Bành cũng đã chạy tới.
Màn lưới bao vây đã xiết chặt.
Vi Thanh Thanh Thanh không muốn tính toán gì thêm.
Y chỉ hỏi: “Trương tổng đà chủ ở đâu ? Tôi muốn gặp ông ta.”
Giải Nghiêm Lãnh lạnh lùng nghiêm nghị nói: “Ngươi tính ám sát tổng đường chủ, còn có mặt mủi đòi gặp ông ta ? !”
Trương Cự Lương ánh mắt còn lộ vẻ giễu cợt nói: “Hiện tại ngươi chẳng còn có hy vọng gì, mau mau thúc thủ chịu trói đi thôi.”
Hạ Thiên Độc còn ra vẻ đồng tình nói: “Tổng đà chủ hai bà ngày nữa mới về nhà, thôi ngươi mau hàng đi thôi, khỏi phải máu chảy đương trường nhĩ!”
Vi Thanh Thanh Thanh nhìn bọn họ, như đang nhìn mấy con chim ưng, mấy con chó săn.
“Ta cũng muốn buông tay không chống cự đấy chứ, nếu các ngươi quả thật là người công chính,” y nói, “chỉ tiếc là các ngươi chẳng phải.”
“Công hay không công chính cũng thế.” Gia?i Nghiêm Lãnh nói như đóng đinh vào cột, “Ngươi lại đây ám sát, án chiếu đường quy, phải chịu xử tử.”
Trương Cự Lương cười nói: “Ngươi có thể nói chúng ta không công chính, chỉ tiếc là ngưƠi không chọn lựa được gì cả.”
“Không được gì cả sao ?” Vi Thanh Thanh ôm lấy ngực mình, còn cười cười hỏi ngược lại: “Các ngưƠi không cho ta đi gặp tổng đường chủ, không lẽ ta không xông vào gặp ông ta được sao ?”
Câu hỏi đó làm cho mọi người cùng ngớ mặt ra.
… Cao thủ của Trảm Kính Đường đều tụ tập hết cả đây, cái tên tự cao tự đại không coi trời bằng vung kia dám ăn nói như vậy.
Còn ngớ mặt ra chưa làm gì, Vi Thanh Thanh đã làm một chuyện ai nấy đều giật nãy mình lên.
Y động thủ trước.
Tay trái làm thành quyền, tay phải thành chưởng.
Quyền bên trái đánh tới Giải Nghiêm Lãnh, chưởng bên phải chém qua Trương Cự Dương.
Đây là thứ quyền pháp, chưởng pháp y tự sáng chế lấy.
Hận Quyền.
Sầu Chưởng.
Giải Nghiêm Lãnh la lên một tiếng giận dữ, lão đã sống đến sáu mươi hai tuổi, còn chưa thấy chuyện này bao giờ, gã này đã là con thú trong chuồng rồi, người khác không lại giết gã, gã lại đi tìm đường chết. Một gã hậu bối tý teo, vậy mà dám ra mặt động thủ trước mặt bao nhiêu người với lão nhân gia!
Thân hình của lão thi triển như gió.
Như cơn gió lốc xoáy con vụ.
Lại giống như con rồng cuốn gió nuốc chửng lấy bao nhiêu sinh mạng.
Năm xưa, ngay cả lão đường chủ Long Bách Khiêm thấy thân pháp đó của lão, cũng chỉ nói được năm tiếng: “Gió đẩy tiếng giết người.”
Trong con gió đó, bất kỳ kẻ địch nào của Giải Nghiêm Lãnh cũng đều thành xác chết.
(Ngay cả Vi Thanh Thanh cũng không ngoại lệ.)
Trương Cự Lương cũng chẳng phải là hạng nhàn rỗi.
Cái chức phó đường chủ Trảm Kính Đường không phải là ăn không ngồi rồi.
Vi Thanh Thanh Thanh có phải là không ham sống nữa chăng, không những đánh tới Giải Cung Phụng là tay khó chọc vào nhất trong trường, y còn động thủ tới cả mình ? Nếu y không lột xác lột xương gã tiểu tử này ra, cũng uổng xưng là tay cao thủ số nhì sau tổng đà chủ trong bảy đời Trảm Kính Đường rồi!
Y lập tức phát động ngay Thoát Thai Thần Quyền.
Không chừng, nói đến công phu Phong Đao Sương Kiếm, y còn chưa kịp huynh trưởng Trương Hầu, nhưng y lãnh ngộ từ trong Phong Đao Sương Kiếm ra Thoát Thai Thần Quyền, ngay cả tổng đà chủ còn chưa học được.
Chưởng lực của y, đáng sợ nhất không phải là đánh cho trúng người ta mới có hữu hiệu.
Chỉ cần đối phương đụng với y một chưởng rồi, y lập tức sẽ có cách hút chính bàn tay địch thủ, sau đó để cho toàn thân xưƠng thịt của đối phương bị một thứ lực lượng kỳ dị hút ra, cho đến lúc nào máu thịt nát nhừ, chỉ còn có một đống thịt bầy nhầy mới thôi.
Y thường cười cười nói: “Tôi giúp người ta thoát thai, vợ tôi thì hoán cốt.”
Bởi vì quyền phong của Trần Khổ Liên, không có lấy một chút vết tích, chấn bể từng cục xương trong toàn thân địch thủ, từng thốn từng thốn, từng phân từng phân gãy gọn, nát nhừ. Mụ ta luyện Hoán Cốt Thần Quyền.
Chính trong cơn tức giận điên cuồng phải giết cho được đó, mà Giải Nghiêm Lãnh và Trương Cự Lương cùng nhau đánh tới Vi Thanh Thanh Thanh.
Vi Thanh Thanh Thanh cùng hai tay đại cao thủ đánh nhau mấy chiêu, bỗng dưng chưởng lực biến hẳn.
Biến thành tay trái chưởng, tay phải quyền.
Đấy là biến chiêu trong Phong Đao Sương Kiếm, y hóa ra thành chưởng pháp và quyền pháp, tự xưng là Ái Cực Quyền và Cừu Cực Chưởng.
Quyền chiêu vừa biến, chưởng pháp thành ra khác hẳn, thình lình, quyền y đánh tới Hạ Thiên Độc, còn chưởng thì chém qua Trần Khổ Liên.
Hình như, một người bị thương như y, ngay cả Giải Nghiêm Lãnh và Trương Cự Lương còn chưa đủ cho y đánh đả ngứa.
Thật là tuyệt độ kinh ngạc!
Bấy giờ, trong trường đấu, bốn tay đại cao thủ: Cung Phụng Giải Nghiêm Lãnh, Phó tổng đường chủ Trương Cự Lương, Tổng quản Trần Khổ Liên, thêm vào Đại Mạc phái phó chưởng môn Hạ Thiên Độc, toàn bộ đánh tới Vi Thanh Thanh Thanh. Bao nhiêu đường thoái lui đều đã bị phong bế; bao nhiêu lực lượng đều đem hết lại bắt giết cho được cái gã hán tử thanh niên cuồng ngạo trước mắt kia.
Bọn họ đều bị chọc tức muốn điên lên.
Không những vậy, bọn họ cũng chẳng có chọn lựa gì khác hơn.
… Không giết chết Vi Thanh Thanh Thanh không được!
Bỗng nhiên, Vi Thanh Thanh Thanh dùng một chiêu Tiển Đao Thức Biến Thân Khiêu, nhảy vào trong sân.
Một đám cao thủ, ngỡ là y đang tính chạy, hò hét đuổi theo.
Nào ngờ, Vi Thanh Thanh Thanh nhảy qua hết đám người, đá ra mười bảy mười tám cú liên hoàn, như mưa đổ rào xuống, đá tới Ngoại Tam đường đường chủ Trảm Kính Đường là Bình Lánh Bành!
Bao nhiêu cú đá liên tục đó, chính là do Vi Thanh Thanh ngộ được từ trong Phong Đao Sương Kiếm ra, tên là H?n Vũ Bộ Pháp!
Cho dù cú đá liên hoàn đó không đủ làm chúng cao thủ kinh hãi đi nữa, nhưng cái kiểu Vi Thanh Thanh Thanh làm như sợ người trong trường cảm thấy tịch mịch sao đó, người khác không lại công y, y cũng lại đánh đối phương chơi, cái thứ đảm khí đó đã làm người ta kinh hãi chấn động.
Đồng La Kim Cương Bình Lánh Bành trước giờ vốn đã hận Vi Thanh Thanh Thanh tận cốt tủy, thấy y còn chạy lại tìm mình đánh lộn, hét lên một tiếng lớn như sét đánh, tay trái cầm la, tay phải cầm bạt, choảng lên một tiếng chát chúa, nghinh lại Vi Thanh Thanh Thanh: người chưa ra chiêu mà thanh thế đã chấn động người khác nhức buốc cả đầu, làm như ba mươi ba cái mặt trời đụng vào nhau vậy, và cũng như quả cầu lửa đụng vào binh khí!
Thành ra, một mình Vi Thanh Thanh Thanh bây giờ lại đồng thời chống cự: Giải Nghiêm Lãnh, Trương Cự Lương, Hạ Thiên Độc, Trần Khổ Liên, Bình Lánh Bành năm tay đại cao thủ!
Sau lưng Vi Thanh Thanh Thanh còn đeo một thanh đao.
Đao có vỏ.
Nhưng vỏ lại giống kiếm.
Đao rõ ràng là vỏ đao.
Thân đao lại như kiếm.
Chuôi đao là tra vào vỏ từ dưới lên. Cũng như muốn nói là, đúng ra mủi đao xoay lên trời mới đúng; có điều, đầu vỏ lại rộng ngang bằng miệng, hình như thanh đao của y (hoặc kiếm) chẳng kể trên tra xuống, xuống tra lên gì đều có thể cả.
Cái thứ vũ khí này, hình như chỉ cần y muốn nó là đao, nó là đao; nếu muốn nó là kiếm, thì nó là kiếm.
Vị Thanh Thanh thủy chung vẫn còn chưa rút đao ra.
Dĩ nhiên là vần chưa rút kiếm.
Trong lúc đang đánh nhau kịch liệt, y bỗng dưng rướn người thẳng lên!
(Y lại đang tính đi công kích người nào đây ?)
Người đang ở trong không trung, Vi Thanh Thanh Thanh bỗng như con bạch hạc bị gãy cánh, chao qua một cái, bay về hướng Lâm Phong Hiên; rồi nhảy lên cái nữa, lướt qua Báo Ân đình; rồi nhún thêm cái nữa, nhảy qua Báo Cừu Giản, nhấp nhô mấy cái, đã tới tận đầu của Báo Ứng Lang … ở đó thấy có hàng dậu trồng trúc và hoa, có một cái cửa hình mặt trăng, trên đề Báo Đáp Viên; Vi Thanh Thanh Thanh nhảy nhót không ngừng, ra tới giữa sân, thấy có tường vôi cửa rộng, liễu mọc xanh um, một con suối nhỏ chạy vòng quanh, hoa nở tứ bề, quanh co uốn khúc thanh nhã ung dung, thật là một nơi mát mẻ thanh tao.
Vi Thanh Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn tới, chỉ thấy năm chữ Lâm Phong Khoái Ý Các như bay lượn phía trên, y chẳng ngừng bước tý nào, thân hình như điện xẹt, chưởng đã đánh ra, phùng lên một tiếng, song cửa chấn động sập xuống, có tiếng trong trẻo la lên kinh hãi, Vi Thanh Thanh Thanh xoay nửa người lại, ngón tay, bàn tay, bắp đùi liên tiếp đánh lùi ba kẻ địch đang truy, đồng thời người của y đã tiến vào, bàn tay chụp lấy mạch môn của người trong nhà.
Y đã không thoái lui, ngược lại còn tiến ngay vào trong chỗ ở của đại sư huynh tổng đường chủ; những người đang bao vây tấn công y không ngờ đến đường đó, tính ngăn lại thì y đã xông vào trong Khoái Ý Các, chụp ngay lấy phu nhân của Hoài Âm Trương Hầu là Lương Nhiệm Hoa rồi!
Lương Nhiệm Hoa đang ngồi trong phòng thêu hoa.
Nàng vốn nghe có tiếng huyên náo đánh nhau bên ngoài, cũng chẳng lấy làm kỳ quái, cho là chuyện thường, cũng chẳng buồn để ý. Có điều, bỗng nhiên, song cửa bị phá tung ra, ánh đèn lập lòe, một người xông vào trong phòng. Nàng giật nảy mình lên, thò tay tới đầu giường rút kiếm, người đó đã chụp cứng vào mạch môn của mình.
Sau đó, nàng thấy một đám người vẫn hay cùng chồng mình trò chuyện làm việc đang mặt mủi hằm hừ, hung hăng xắn tay áo, nghiến răng nghiến lợi, ra vẻ tức giận phẫn uất bao vây đầy trước cửa, trước song.
Trong phòng vốn ra còn có một đứa a hoàn tên Thúy Nhi, vừa mới hoàn hồn lại, thấy một gã hán tử đang nắm tay phu nhân, bất giác hét lên một tiếng lãnh lót: “Phu nhân!”
Tiếng la đó, Vi Thanh Thanh Thanh mới biết: thì ra đây là vợ của đại sư huynh, tổng đường chủ phu nhân.
Y nhìn người đàn bà, cả người bèn như bị người ta đấm cho một quyền vào mặt, cơ hồ ngay cả một hơi thở cũng không thở ra nổi.
Tuyệt!
Tuyệt không còn gì bằng hơn thế!
Đấy chính là người đàn bà y đã gặp trong buổi lễ an táng đại sư bá. Gặp qua người đó rồi, y cứ ngỡ cả đời mình không còn được gặp lại nàng. Trong đời, nếu đã không có duyên, thì cũng chẳng có phận. Trong lòng y luyến ái nàng không biết bao nhiêu lần, đến nổi cả mấy năm nay lang bạc giang hồ, bao nhiêu là hồng nhan lệ sắc đều chẳng làm động tâm. Cái vị cô nương y chỉ gặp lần đầu thôi đã thành người yêu duy nhât trong lòng. Bỗng dưng hôm nay, y chụp lấy tay nàng, mới biết đó là nàng, mới biết nàng là vợ của đại sư huynh.
Làm cho y kinh ngạc đến tuyệt!
Y cứ ngỡ như mình đang trong mộng. Đây là người trong mộng, không phải thật. Sau đó, y mới từ từ nhận ra, nàng có hơi thở, có nhịp đập, có hình có bóng. Ngay cả cái chóp mủi xinh xinh hơi có rướm mồ hôi kia cũng đang có hơi thở. Mãi một hồi lâu, y mới sực nhớ lại mình vẫn còn là con thú đang bị mấy tên thợ săn bao vây, mà cái người đàn bà mỹ lệ mình đã gặp trong mộng không biết bao nhiêu lần và thực tại chỉ gặp qua lần thứ hai này, đang bị mình nắm chặt tay, đang nhìn mình ra chiều xấu hỗ. Phẫn nộ càng làm cho nàng thêm kiều diễm.
Không ai dám xông lại.
Không ai dám động thủ.
Bởi vì lúc nãy, người này một mình đánh nhau với năm tay đại cao thủ, mặt không đổi sắc, nói đi là đi, còn công nhập ngược vào cấm địa, bắt giữ tổng đà phủ phu nhân, thậm chí thanh đao hoặc kiếm trên lưng của y còn chưa rút ra; đến bây giờ, không người nào còn dám xem thường gã thanh niên trẻ tuổi này, cho dù bọn họ thấy mặt mày y lộ vẻ khác thường, chẳng ai dám ngang nhiên động thủ, nhiều nhất cũNg cho là y đang làm bộ làm tịch để lộ chỗ hở để dụ địch.
“Được lắm,” Vi Thanh Thanh Thanh hiện tại đã hồi phục lại trấn tĩnh (ít nhất y cũng ráng sức hồi phục lại), “tổng đường chủ phu nhân của các ngươi đang ở trong tay ta, các ngươi thoái lui ra đi.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Trương Hầu phu nhân vừa mắc cỡ vừa tức giận: “Ngươi muốn làm gì đây ? !”
Vi Thanh Thanh Thanh trầm tĩnh lại, y không nhìn tới nàng, chỉ hỏi: “Trương tổng đà chủ đang ở nơi nào ?”
Phu nhân tức quá. Nàng tức lên, hai má lại càng hồng như hai trái đào tươi, càng kiều diễm vào tới xương cốt. May mà lúc này Vi Thanh Thanh Thanh không nhìn tới nàng. Không nhìn nàng một lần, là giống như bị trúng tà một lần.
“Y đi Trường Tiếu bang rồi, còn chưa về tới;” phu nhân nén giận trả lời: “Ngươi nắm tay ta làm gì thế ?”
“Chừng nào ông ta về ?”
“… hai hôm nữa ông ta về ngay!” giọng nói như thể ám chỉ, ông chồng của nàng về, là y sẽ xong đời, vì vậy mau mau mà bỏ nàng ra chạy mới phải, bấy giờ phu nhân cảm thấy cánh tay của mình như bị một trái núi đè xuống, nàng bỏ mặc chẳng vùng vẫy gì nữa, quay qua nhìn đồng bọn trước giờ rất đắc lực của ông chồng mình. Có điều nguyên đám người ai nấy đều lộ vẻ rụt rè không muốn làm gì. Cái vẻ mặt đó làm nàng cảm thấy đám người này thật ra hung hăng muốn giết quách gã thiếu niên này hơn là muốn cứu mình nhiều lắm.
Chỉ nghe gã thanh niên thân hình cao lớn hào tráng mà cặp mắt ưu uất đó đang vung tay lên, cách không đẩy Thúy Nhi ra khỏi phòng rồi lớn tiếng nói: “Được, ta cũng chẳng đi đâu, ta ở đây chờ ông ta về.” Y lớn tiếng phân phó: “Các ngu=ơi toàn bộ ra khỏi Khoái Ý Các, trừ chuyện một ngày ba bữa cơm sai cô a hoàn này đem lại ra, người nào dám bước vào Báo Đáp viên, đừng trách ta giết bỏ không tha!”
“Đúng rồi,” y lại bổ sung: “Xin mượn phu nhân dùng tạm. Đa tạ.”

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up